TEA TIME | TRINH CONG SON
 

Thân chào các bạn!

Bữa nay Trung có kèm theo tấm hình chụp trong dịp về VN. Hình là địa chỉ của một người mà T rất áimộ nên T xin chia sẻ với Aiban!

Mời các bạn uống trà...nói chuyện... vừa đố vui (Và đố thiệt)…lại có thưởng!  

Câu hỏi: Đây là địa chỉ của ai?

Aibanese nào trả lời đúng và trả lời sớm nhất sẽ có thưởng!
Aibanese nào có câu trả lời dí dỏm nhất cũng sẽ có thưởng!

Trả lời xong, rảnh nhớ ghé qua hàng chè...ăn chè cho vui!

Trung

 

Các bạn mến

Khi trả lời đố vui có thưởng xin trả lời bằng Email...

Thanks

Trung

 

 

 

Dear Aibanese,

Due to technical reason, the shop is closed today. It's will be available tonight or tomorrow, the latest.

Trung

 

 

The Story of ... Tea Time 

Having no clue of Trung’ s devotion to “Tea Time”, will leave that alone for Trung to make it grows. How about other writings? Hm… move them back to where they belong, the News section, I guess!

James

 

 

Trịnh Công Sơn  

47C Duy Tân (Now Phạm Ngọc Thạch) is the last earthy home of Trịnh Công Sơn. I had a chance to visit from outside two months ago. (I love to visit inside. Anyone who have the connection to do that, please let me know!)

Four years ago,  around noon on April 1, 2001, Trịnh Công Sơn passed away in Saigon at the age of 62. (1939-2001). During his career, he composed about 600 songs. His musical lyrics reads like poems and Zen-like. One of his well-known song, Diễm Xưa, is featured on Aibanese web (Mưa vẫn mưa rơi trên từng tháp cổ…). He was very famous in Japan. In 1972, his song “Ngủ Đi Con” (Lullaby), performed by Khánh Ly, won a golden record award in Japn and the song sold for million copies! (Hey Aibanese, this is big in 1972!)

Besides music, many people may not know, he also had many works in poems, essays, and paintings. His Motto of living: “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng” (You have to live with your heart)

Dear Aibanese, do we have any of his fans here, too? feel free to add something to this topic. I love to learn more about him-My most favorite artist!

Trung

 

 

 

Trịnh Công Sơn  

Hi Trung Tá,

Thank you for sharing a little biography and nice pictures. I am also a fan of trịnh công sơn,I know quite a lot of his music but I dont know much about his biography and personal life. Now,how do you know

how to find his house and posed a pic infront of his house? I'll try to do a little research about him and will share with you and any one of his fan in anbanese group.

Thái

 

 

 

Can’t wait for you guys to post more of the stories regarding Trịnh Công Sơn, but at the mean time, I would like to share some of my thoughts and past experiences about his songs…

If there is only one song for me to take along on the last day of my life, I will pick “Những Đồi Hoa Sim”, no second thought! However, if I got chance to steal several more, then I will look into the song-library of my most favorite song writer - Trịnh Công Sơn. 

For me, “Biển Nhớ” is the closed second next to “Những Đồi Hoa Sim”. “Hãy Yêu Nhau Đi” is also up there somewhere within the top five of my all time favorites. Both of the “Biển Nhớ” and “Hãy Yêu Nhau Đi” hold special and personal places in my heart, in spite of the unquestionable beauty of their lyrics and melodies. “Biển Nhớ” always reminds me of someone I love. And “Hãy Yêu Nhau Đi” has a little sweet-tale attached to it. I got one present from a girl in 1975, a cassette tape with the title of “Hãy Yêu Nhau Đi”. There was the time when the futures of everyone in Sài Gòn were up hanging on a thin line… , so… I didn’t actually know how to respond :(

Thirty years pass by, one by one… Memories fade away, piece by piece… but “Hãy Yêu Nhau Đi” is still echo occasionally on those sleepless nights in LA.

“Diễm Xưa” is also a nice piece. Perhaps it’s the first song in my life that I actually knew how to sing and eventually developed a tired bond with the Vietnamese songs. There were two girls, both were daughters of a distant relative to my Mom, they came from the city and loved to stay in my house over the summers in Vũng Tàu. I was, um…, around eight then, while they both were already in college (sinh viên) in Sài Gòn. One of them, the younger one, I guess, was my older brother’s girl friend (?). We hung out, went to the beaches. Sometime the girls spent their spare time singing and teaching me how to sing, “Diễm Xưa” was the first one on the list.

I also love “Tình Nhớ”, because of the beat:

“Tình ngỡ đã quên đi
như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa xăm
bỗng về quá thênh thang…”

Wonder if you noticed, there was a tiny pause after the extension of the note of the second words (Tình ngỡ … ), then the last three went immediately after, in a string, like something had been held back, didn’t want to mention about it, but then got release in a sudden (…đã quên đi). Indeed, the entire song repeated itself based on that same beat over and over again. Don’t ask me why I was so attracted to the beat. But I did copy it into two of the songs I wrote years after. The first one, in 1977, called “Đi Học”, modified from a poem written by a friend. And the second one called “Xin Ngồi Lại Bên Tôi” , I wrote in 1981. 

From my personal point of view, I have never seen a Vietnamese composer who has such a high impact in term of inspiration on the hearts and souls of many young and old Vietnamese other than Trịnh Công Sơn. He is always a huge figure for me to look up to, someone with the gift and talent way beyond my comprehension. All I can say is this: Thank you, Trịnh Công Sơn, my life would be so dull without your songs. They were part of my life in the past, and will definitely be part of my life till the day I leave this earth.

I copy down two of the songs I wrote just to share with you. I happen to have the concert of “Hãy Yêu Nhau Đi” in Windows Media Audio/Video File format, it is ~ 7 MB in size. Nevertheless, I’ll post it on Tea Time anyway. Take a while to down load thought, but it is well worth of your time, so be patient and enjoy!

James

 

ĐI HỌC

Trên chiếc xe cọch cạch
Mỗi sáng tôi đi học
Băng ngang con đê nhỏ
Lướt thoáng qua ruộng đồng

Trên chiếc xe cọch cạch
Tôi đi trời chưa sáng
Tôi đi lúc hừng đông
Lấp loáng ánh trăng trong

Cho tôi được mãi thế
Cho tôi được mãi thế
Đường xa dẫu vất vã
Nhưng vẫn thấy vui ghê

Tôi yêu lắm con đường
Đưa tôi đến với trường
Dù mưa tuôn nắng vương
Vẫn mang nhiều tình thương

 

 XIN NGỒI LẠI BÊN TÔI

Xin ngồi lại bên tôi
Cho đời hoang bớt nhạt
Cho ngày thôi âm u
Cho chiều đừng hoang vu

Xin ngồi lại bên tôi
Này em mắt nai dại
Giọt lệ khóc cho đời
Giọt lệ khóc cho người

À ơi…, À ơi…
Gọi tên nhau trong từng cơn phong ba
Giữ tin yêu trong từng con tim ta

Xin ngồi lại bên tôi
Gởi về nơi xứ Việt
Nghe phượng rơi Tri Phương
Thương Sài Gòn rêu phong

Xin ngồi lại bên tôi
Tuổi thơ thoảng qua rồi
Giọt lệ khóc cho đời
Giọt lệ khóc cho người

À ơi…, À ơi…
Gọi tên nhau trong từng cơn phong ba
Giữ tin yêu trong từng con tim ta

James

 

 

 

Hi All,

See! We both love to sing his love song.

Peimei

 

 

Hãy Yêu Nhau Đi  - Nhạc sĩ : Trịnh Công Sơn

Hãy yêu nhau đi

Hãy yêu nhau đi khi rừng thay lá
Hãy yêu nhau đi giòng nước đã trôi xa
Nước trôi qua tim rong đầy trí nhớ
Ngày mãi mong chờ ngày sẽ thiên thu

Hãy yêu nhau trên những lời gió mới
Hãy yêu nhau cho gạch đá có tin vui
Hãy kêu tên nhau trên ghềnh dưới bãi
Dù mai nơi này người có xa người

Điệp khúc

Hãy yêu nhau đi quên ngày u tối
Dù vẫn biết mai đây lìa xa thế giới
Mặt đất đã cho ta những ngày vui mới
Hãy nhìn vào mặt người lần cuối trong đời

Hãy yêu nhau đi bên đời nguy khốn
Hãy yêu nhau đi bù đắp cho trăm năm
Hãy yêu nhau đi cho ngày quên tháng
Dù đêm súng đạn dù sáng mưa bom

Hãy trao cho nhau muôn ngàn yêu dấu
Hãy trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau
Trái tim cho ta nơi về nương náu
Được quên rất nhiều ngày tháng tiêu điều

 

Tea time..

TeaTime mở cửa 24/24, 7 ngày một tuần, các bạn rảnh cứ việc vào, kéo chiếc ghế đẩu ngồi, gọi ly trà, cà phê rồi kể chuyện với nhau về nhạc TCS, hoặc các chuyện mà mình muốn nói, những chuyện xảy ra hôm qua, tuần rồi…
Bảo đãm nói xong, ra về sẽ hết KẸT! mà khi hết KẸT thi sẽ rất KHỎE!!!

John

 

 

Teatime &Xích-lô &Trịnh Công Sơn

Tea time..

Hi Thái, James, Peimei, Edwin, và Aibanese, và friends trên trái đất,

Thăm nhà TCS là một hạnh ngộ. Địa chỉ của TCS thì T biết đả lâu. Nhưng mọi lần về VN, vì quên, vì bận, hay có lúc nhớ thì lại thấy kỳ kỳ... đi thăm nhà người “Lạ”!

Cho đến kỳ về VN vừa rời mới có cái duyên gặp gở. Bửa đó, sau ăn trưa T. thông thả dạo Saigon. Ở Vietnam T thích dạo phố. Khi tới trước Nhà Thờ Đức Bà, thấy trời xanh, mây trắng, màu xanh biếc của Diamond Plaza center, mái gạch đỏ của nhà thờ…dưới ánh nắng dịu dàng của buổi trưa…T thấy đẹp quá! Tuyệt quá!

gần đó, anh chạy xích-lô hiền lành gợi ý chụp hình cho T. Sao đó nói chuyện xã giao thì anh ta mời T. đi xích lô. T ngại ngồi xích lô bởi vì thấy người ta cong lưng đạp mà mình ngồi chểm chệ hưởng thụ thì không chịu nổi! Vậy mà chú này muốn T ngồi vì cả ngày chưa có bao nhiêu khách! Gía cả hơi cao nhưng sao đó T cũng cho thêm tiền tại vì người ta lao động kiếm sống. T. thường nghĩ: Cho người ta thêm 10 dollar thì trong túi mình ít hơn 10 dollar. Nhưng trong túi họ lại có thêm 150,000 đồng và họ cũng như gia đình sẽ có thêm tiền chi phí...! Bửa đó vui lắm là vì trong vòng dạo chơi đó anh ấy biết căn nhà và đưa mình tới thăm!

Ngôi nhà TCS hiền hòa và giản dị. Nó yên lặng ở trong cuối con hẻm đất xạch sẽ. Bên ngòai cửa là giàn bông giấy, bông mà T. rất thích. T đứng cạnh giàn bông giấy, mắt nhìn ra đầu hẻm mà cảm thấy không gian thật yên tỉnh trong cái vắng lặng của con hẻm, dưới giọt nắng diu dàng trên tường, trên mặt đất…Tất cả làm T cảm nhận một lần nửa cái yêu thương, cái nổi buồn về thân phận con người trong nhạc TCS.

T chụp mấy tấm hình làm kỹ niệm. Bửa đó, T đứng trước nhà TCS mà cũng nhớ Aiban bởi vậy tự hứa là khi về Mỹ sẻ chia sẽ cuộc hạnh ngộ này với các bạn Aiban. Cũng như James, T. rất cảm ơn TCS, một người tài hoa, đã cho chúng ta những dòng nhạc rất hay, để cho Thái và chúng ta thưởng thức, đễ cho Edwin và Peimei hát karaoke …đề rồi, cũng như James viết, những dòng nhạc đó trở thành một phần cửa kỹ niệm đời mình! Để khi nghe nhạc sẻ hồi tưởng lại Vietnam, Saigon, tuổi thơ, tuổi trẻ...quảng đời mình!

John

 

 

Teatime &Xích-lô &Trịnh Công Sơn

Hi Trung Tá,

Trước khi xem email này của trung,thái vừa đọc xong một bài báo trong tờ việt weekly,nói về ca sĩ thu phương(một ca sĩ rất nổi tiếng của vn xin qua mỹ hát show rồi xin tị nạn ở lại california.) và Trịnh công sơn. Thu phương nói những ca khúc da vàng của tcs đã dạy cho cô những cảm xúc về thân phận của quê hương vn trong thời chiến và những tình khúc yêu đương của tcs cũng từng làm cho trái tim cô bồi hồi khi mới lớn lên và biết yêu. Thu phương sẽ ra mắt cd với nhiều tình khúc của tcs tại vũ trường majestic vào tuần tới. nếu trung và các bạn có ý muốn đi xem thì bảo đảm với giọng ca của thu phương mà ca nhạc tcs thì rất tuyệt vời,vài hàng share với trung và các bạn về tcs issue.

thái

 

Teatime &Trịnh Công Sơn

Bài Hát Năm Xưa

Nhạc của Trịnh Công Sơn ca sĩ nào ca cũng hay cả, nhưng mà nghe nhạc của TCS thì phải là giọng hát trầm của ca sĩ Khách-Ly mới gọi là tuyệt, có lẽ cái tên của người ca sĩ này đã gắn liền với những bản nhạc quê hương trữ tình, bè bạn và cả nhạc tranh đấu cho hòa bình của TCS từ lúc khai sinh, khi họ chỉ là hai ca nhạc sĩ bình thường như những ca nhạc sĩ khác vậy.  Hình ảnh của hai người trên sân khấu ăn mặc rất bình dị, mộc mạc.  Người nữ ca sĩ với mái tóc dài xỏa ngang lưng và tà áo dài trắng đi đôi guốc mộc; người nhạc sĩ mang cặp mắt kính cẩn gọng đen với áo sơ mi trắng, tay cầm cây guitar thùng đang trình diễn ủy lạo các chiến sĩ trong thời chiến mà mình đã được chứng kiến qua màn ảnh truyền hình Việt-Nam vào những năm cuối của thời tiểu học vẫn còn in sâu trong ký ức, tuy lúc đó mình thật sự không biết họ là ai?  Đến khi họ nổi tiếng rồi thấy lại hình ảnh họ được đăng trên báo chí hay tập chí mới biết đó là hai người ca nhạc sĩ tài ba.  Bản nhạc đầu tiên mà mình đã ngân nga ca theo ca sĩ Khách-Ly trong Radio là bài "Hạ Trắng" (gọi nắng trên vai em gầy đường xa áo bay, nắng qua mắt thềm lòng hoa bướm say, lối em đi về trời không có mây, đường đi suốt mùa nắng lên tháp đầy.....) lúc đó thì mình chỉ biết ca theo như con két vậy, chứ chả hiểu lời nhạc diễn tả cái gì?  Và cũng chẳng biết tác giả bài nhạc này là ai?  Ngay cả sau đó vẫn còn bắt chước ca theo nhiều bài khác của TCS mà vẫn không biết nhạc đó là của TCS, duy chỉ có biết một điều là những bài nhạc này dể đi vào lòng người, có âm điệu rất nhẹ nhàng, giản dị, dễ thương và dễ bắt chước ca theo thế thôi.  Đến khi biết và hiểu Việt-Ngữ nhiều thì càng thấy thích hơn vì cảm nhận được ý nhạc thì từ đó mới có thể diễn tả đúng với nội dung của bài nhạc thì khi hát sẽ rất truyền cảm và sẽ hát hay. 

Nhạc của TCS không cầu kỳ, âm điệu đơn gian, bình dân gần guĩ với mọi người, ngay cả lời nhạc cũng rất đặc sắc và thâm túy nữa; cách dùng từ, lời yêu thương hay trách móc cũng rất là nhẹ nhàng, cho người ta cái ảo giác như thật như hư, mơ hồ, khó hiểu; Chắc có lẽ là chỉ có đối tượng mà nhạc sĩ muốn thố lộ tâm tư mới thấu hiểu nổi.  Nhạc của TCS thay đổi theo từng giai đoạn, nhịp theo sự thăng trầm của đất nước, phản ảnh nhiều theo bối cảnh cuộc chiến thời bấy giờ; thời thanh bình, nhạc tình của thanh nam thiếu nữ, tuổi học trò, tình yêu và cũng có tình bạn trong đó như bài "Tình Xa" ( Còn thấy gì sáng mai đây, thôi ta còn bạn bè, giọt rượu nào mãi chua cay trong tình vẫn u mê, tung nguoi tinh bo ta theo going suoi nho….) Rồi đen những bài phản chiến, bất mãn với thời cuộc, người đi không trở về, cuộc sống không có ngày mai, mong mỏi hòa bình trở về với quê hương sứ sở.

Hai bản nhạc tiêu biểu ra sau thời chiến, trong cuối thập niên ’70, nếu mình nhớ không lầm, trong lúc đoàn người lũ lượt bỏ nước ra đi mà người ở lại đã có cùng một tâm trạng đau thương, ngậm ngùi xót xa; xa người thân, xa bạn bè, lời nhạc đó rất cảm động, thắm thía, đã sống thật gần guỉ trong lòng của những người còn ở lại quê nhà.  Bài nhạc "Đi về đâu hỡi em" mà lời nhạc bắt đầu bằng "Đi về đâu hỡi em, khi trong lòng không chút nắng, giấc mơ nào xa vắng, nổi đau không chờ ai đón …"  và bài "Em còn nhớ hay em đã quên" lời nhạc đi vào bằng "Em còn nhớ hay em đã quên, nhớ Saigòn mưa rồi chợt nắng, nhớ những con sông, có con đò xưa, nhớ bạn bè chào nhau quen tiếng, phố em qua gạch ngói quen tên.  Em còn nhớ hay em đã quen.... có bóng dừa có câu hò, có con đò chở mưa nắng đi ....." lời nhạc nghe thật não nùng, lời than oán, chấn vấn nhẹ nhàng của người còn ở lại, trách rằng sao em đành ra đi bỏ lại sau lưng biết bao là kỹ niệm êm đềm!  Em có biết em sẽ đi đến đâu không khi trong lòng thật trống vắng!  “Đi về đâu hỡi em, khi trong lòng không chút nắng”.  Tâm trang đó nếu mà được ghi chép lại đúng ngay thời điểm đó để chia sẽ với các bạn thì có lẽ sẽ đọc thấy hay hơn ngàn lần so với bây giờ, 25 năm sau ngồi hồi tưởng để viết lại cảm xúc đó của người còn ở lại khi hát hai bài nhac này.  Có lẽ hai bài nhac này đã ra đời sau cuộc chiến cho nên không có phổ biến nhiều ở Hải Ngoại, và cũng có thể những người ra đi trước đã không muốn khơi lại những vét thương lòng, những mất mác hay là vì một lý nào khác nên đã không thích nó hay chăng?  Tuy nhiên mình đã được nghe qua Khánh-Ly và Don-Hồ hát hai bài này rồi, nhưng nghe lại sao không còn thấy hay bằng những người ca sĩ nghiệp dư đã từng hát qua 25 năm về trước…. 

Sau đây để để thay đổi không khí, chia sẽ với các bạn bản nhạc cũ trong thời chiến của cố nhạc sĩ Trinh-Công-Sơn, có lời nhạc dể thương, vui nhộn và cho ta nhiều suy nghĩ tựa là "Con mắt còn lại" 

Con Mắt Còn Lại

ĐK:

Còn hai con mắt khóc người một con
Còn hai con mắt một con khóc người
Còn hai con mắt khóc người một con
Còn hai con mắt một con khóc người

Con mắt còn lại nhìn cuộc đời tôi
Nhìn tôi lên cao nhìn tôi xuống thấp
Con mắt còn lại nhìn cuộc tình phai
Tình trong hai tay một hôm biến mất
Con mắt còn lại là con mắt ai
Con mắt còn lại nhìn tôi thở dài

Con mắt còn lại nhìn một thành hai
Nhìn em yêu thương nhìn em thú dữ
Con mắt còn lại ngờ vực tình tôi
Cuồng điên yêu thương cuồng điên nổi nhớ
Con mắt còn lại nhìn mây trắng bay
Con mắt còn lại nhìn tôi bùi nguì

Con mắt còn lại nhìn đời là không
Nhìn em hư vô nhìn em bỗng nắng
Con mắt còn lại nhẹ nhàng từ tâm
Nhìn em ra đi lòng em xa vắng
Con mắt còn lại là đêm tối tâm
Con mắt còn lại là đêm nồng nàng

Những tác phẩm để đời cống hiến cho nên nghệ thuật nhạc Việt-Nam của cố nhạc sĩ Trịnh-Công-Sơn sẽ sống mãi trong lòng của tất cả những ai đã từng yêu mến

nhạc của người nhạc sĩ tài ba này.  Xin cám ơn người, cám ơn đời.

Peimei