INDEX | HOME | WRITINGS | TA AO TRANG TRONG DEM MUA
 

 

 

 

This is the ghost tale that our Vietnamese Geography Teacher - Thầy Bão, told us in around 1972. It’s been lingering around my life for all these years and I finally collected enough guts to put it down in words. Thanks to the reunion party, and Trịnh Kiến Minh in particular for reminding me about the part of the empty seat in the movie theater.

The seventies, particularly those years before 1975, were always considered the golden age of our generation. Classes, schools, war, music… the life style that we grew up with has occupied and continue to occupy the sweetest places in our hearts regardless of where and how and whom we are today. I was not sure about how much I was capable of packaging all of these into one very short tale; but at least I tried and hope that it would somewhat reflect a period of time that you and I have once walked through as a group. Enjoy!

James

 

 

 

 

 

Thưở ấy vừa đổ xong Tú Tài Đôi thì Bão có cái cơ may được nhận vào học ở trường Đại Học Y Khoa tại Sài Gòn. Cho đến bây giờ Bão vẫn còn nhớ, có lẻ đó là những ngày vui sướng nhất trong cuộc đời chàng, bởi vì chàng đã trải qua những cuộc vui tưởng chừng như không bao giờ tàn lụn. Gia đình Bão và cả những bà con họ hàng gần xa tận Long Xuyên kéo lên thành phố để ăn mừng cho thằng con duy nhất được khóat áo sinh viên. Thế rồi những ngày tiếp theo đó là những buổi liên hoan tưng bừng mà đêm nào cũng kéo dài cho đến gần sáng. 

Nhưng rồi thì cuộc vui nào cũng phải có lúc chấm dứt. Khi tất cả nỗi xôn xao của những buổi liên hoan lụi tàn đi và sự binh lặng của cuộc sống bắt đầu quay trở lại, thì lần đầu tiên Bão phải trực diện với thân phận của một chàng sinh viên chân ướt chân ráo từ tỉnh lẻ ra trọ học ở thành phố. Cuộc sống hằng ngày ở Sài Gòn là một cái gì đó nửa quen nửa lạ, nói cho đúng hơn là Bão lúc nào cũng mang cái cảm giác bở ngở với những hào nhóang của thành đô và cuộc sống thư thái đến khó chịu của sinh viên năm đầu trong ngưởng cửa đại học. Ở cái tuổi đôi mươi, lần đầu tiên rời khỏi mái ấm gia đình, thỉnh thoảng Bão cảm thấy cô đơn khi chưa tìm ra cho mình dăm ba đứa bạn thân ngỏ hầu có thể tâm sự trong những giây phút trống trải. Vừa bước sang hai mươi tuổi, với cái dáng dấp có vẻ quê mùa của một chàng thanh niên tỉnh lẻ, đương sống một cuộc sống xa gia đình, dần dần hòan cảnh phồn hoa của đô thị  khiến cho Bão để ý nhiều đến râu tóc và cách trang phục của mình trước khi bước ra phố. Thỉnh thoảng Bão phải giật mình khi chợt bắt gặp con tim của chàng đang rung động với một nét duyên dáng nào đó của mộtcô gái mà chàng gặp phải trên đường phố.

Thế là Bão nài nĩ cho bằng được một chiếc xe Vespa. Thưở ấy chiếc Vespa thường được giới thanh niên mộ điệu ở thành phố xem là biểu tượng của tình yêu. Một phương tiện di chuyển tưởng rằng không thể thiếu được cho những ai muốn tìm cho mình một bóng hồng. Thọat đầu thì mẹ Bão tỏ vẻ rất phân vân vì sợ cái lối chạy xe gắn máy lạng quạng của các đấng mày râu ở thành phố. Mẹ Bão cũng như bao nhiêu người mẹ khác trên cỏi đời này, bà thì lúc nào cũng lo sợ cho những nỗi bất hạnh vô hình nào đó, lúc nào cũng có thể rình rập và vồ lấy con mình. Nếu như Bão có mệnh hệ gì thì chắc có lẻ bà sẽ không còn màng tới sự sống của chính bản thân bà nữa. Nhưng rồi thì sau những lời biện hộ và trăm ngàn cái ly do thật “chí lý” mà Bão nêu ra. Nào là khỏang cách quá xa từ nhà trọ đến khuôn viên đại học, nào là để tiện việc lên thu thập tài liệu để hoàn tất bài vở tận thư viện thành phố… Cuối cùng thì mẹ Bão đã xiêu lòng và thế là chàng được tọai nguyện. Chiếc Vespa mới toanh màu sám tro lần đầu tiên mang lại cho chàng cái cảm giác đang được ngưởng phục. Thỉnh thoảng Bão chợt bắt gặp đâu đó một vài cặp mắt rất thân thiện đổ dồn về phía chàng khi chiếc Vespa chạy ngang trường nữ trung học Trưng Vương vào những buổi chiều tan lớp. Dần dần Bão xây được một bức thành tự tin với chính mình chung quanh chiếc Vespa. Những lúc khác Bão có cảm giác rằng chính chiếc xe gắn máy màu xám tro đáng yêu này đã trang bị cho chàng đủ tự tin trên con đường truy tìm cho chàng một người bạn khác phái. 

Sài Gòn của những năm đầu thập niên bảy mươi, có thể nói là một hậu phương vô chiến sự. Một ốc đảo với tất cả những đối chọi giữa hai thái cực của sự sống mâu thuẩn lẫn nhau: chiến tranh và hòa bình. Sài Gòn không có những “đại bác đêm đêm vọng về thành phố”, và không có cả “người phu quét đường dừng chổi đứng nghe”. Bom đạn dường như là một thứ gì đó rất xa sỉ chỉ có thể nhận diện và cảm giác được mỗi buổi tối trên đài truyền hình mà thôi. Ở đây đầy ấp những chiều cuối tuần ngựa xe như nước áo quần như nêm. Đầu năm 1973, Bão bắt đầu tập tành sống một cuộc sống trung thực của một chàng sinh viên y khoa. Bão bỏ thời gian làm quen để rồi yêu nhạc thính phòng, yêu giọng hát trầm ấm của Khánh Ly với những tình khúc nồng nàn của Trịnh Công Sơn, yêu những bài thơ tình học trò duyên dáng của Nguyên Sa được phổ nhạc bởi lối sọan nhạc tài tình của Ngô Thụy Miên, và yêu cả giọng hát sinh viên trẻ trung của Thanh Lan và những bản nhạc ngọai quốc do Phạm Duy chuyển lời Việt. Thế rồi đêm đêm sau những lớp học, Bão hay la cà ở các hợp đêm nồng nặc mùi phấn hương đàn bà và khói thuốc. Những buổi chiều rãnh rỗi thì chàng đi xem xi nê và lân la tìm uống cà phê phin ở các quán cóc đối diện trường Gia Long. Trong những ngày tháng đó, biết bao tà áo trắng và những bóng hồng đã đi qua cuộc đời chàng. Thế mà mãi cho đến hết năm thứ nhất của Y Khoa, Bão vẫn còn mang cái vóc dáng ngây thơ và son trẻ của một chàng sinh viên chưa nếm vị đời. Nói cho đúng hơn Bão vẫn chưa có một người bạn gái đúng nghĩa với hai chữ bạn gái.

Nhưng trong đời Bão, có lẻ đó là lần cuối cùng chàng đề cập đến chuyện săn đón bạn gái, vì tất cả đã hòan tòan được thay đổi khi chàng gặp Nguyệt – một người con gái huyền bí với chiếc áo dài trắng mơ màng trước cửa rạp hát Đại Nam vào một đêm khuya thứ bảy bão bùng mưa gió…

Đó là ngày thứ bảy đầu tiên sau mùa thi cuối niên khóa. Bão mang tâm trạng thật nhẹ nhõm của một chàng sinh viên chuẩn bị bước vào hè. Định bụng sẽ về lại Long Xuyên thăm gia đình sau một năm dài lưu học ở thành phố, nhưng chàng đã có những họach định riêng cần phải thực hiện trước khi về quê. Và hẳn nhiên cái việc đầu tiên là phải đi xem phim “Quỹ Ám”, một phim ma rất rùng rợn đã làm sôi động giới trẻ Sài Gòn lúc bấy giờ. 

Chiều thứ bảy mưa rơi tầm tã. Sài Gòn hay có những cơn mưa bất chợt như vậy vào mùa tháng sáu. Bão đi vào phòng thay cho mình một chiếc áo mới ủi thẳng phăng. Chiếc áo mà chàng mới vừa đặt may ở nhà may Mai để dành cho buổi dạ hội tối thứ hai sắp tới. Táy máy vào ra một hồi, chàng nhìn ra ngoài. Trời tối dần dần mà mưa vẫn rơi từng hạt nặng. Bão tỏ vẻ hơi bồn chồn vì nếu cứ chờ thêm nữa thì có lẻ sẽ phải vào xem hát vào lúc phim đương chiếu dở chừng. Mặc dù các rạp hát ở Sài Gòn vẫn có thói quen cho khách ngồi lại sau khi vãn hát để xem phim lại từ đầu, nhưng đó là trường hợp mà Bão rất cố tránh vì xem phim mà đã biết trước được đọan cuối thì hẵn nhiên là sẽ mất hay. Độ hơn mười lăm phút sau, bỗng mưa có vẻ tạnh đi đôi chút. Bên ngoài chỉ còn những đường mưa bay nhè nhẹ trên phố vắng. Bão vội vã khóat chiếc áo mưa mỏng dính lên người rồi nhanh nhẩu chạy xuống gác, cho nổ máy và đưa chiếc Vespa ra cổng, thẳng xuống Trần Hưng Đạo, trực chỉ rạp hát Đại Nam. Cũng may vừa tới trước cửa rạp hát, tìm được chỗ và trả tiền đậu xe xong thì cơn mưa rào lại trút nước xuống ồ ạt. Bấy giờ trời đã sụp tối, đâu đó một vài cửa hàng bên kia đường đã lên đèn, thóang mờ thóang tỏ. Còn dư lại thì là một bóng đen to tát đổ trùm lên thành phố, khung cảnh trông có vẻ thật thê lương. Có lẻ cũng chẳng mấy ai màng đến buôn bán vào những lúc tối trời và mưa giông như thế này chăng? 

Ấy vậy mà những sự việc xảy ra bên này đường thì hòan tòan trái nguợc. Trước cửa phòng vé của rạp hát Đại Nam người ra kẻ vào thật tấp nập, vô cùng đông vui. Phải mất hết mười lăm phút, Bão mới tậu được cho mình một vé hát. Chàng cố nép người để len lỏi vào trong. Rạp hát tối đen và chật nít, bao nhiêu người phải đứng ở phía sau để xem phim vì có lẻ họ không tìm được một chỗ ngồi. Mùi thuốc lá xông lên nồng nặc. Phim đã bắt đầu lên màng, trong cái khung cảnh tranh sáng tranh tối, Bão nhủ thầm chắc có lẻ chàng sẽ phải đứng xem phim như bao nhiêu người khác. Mặc dù bụng nghĩ như vậy, Bão vẫn cố nép mình chen lên những hàng ghế phía trước. Nhưng đi chưa được năm bước, Bão chợt bắt gặp một cặp trai gái đương rời bỏ chỗ ngồi của họ. Chiếc áo dài trắng của người thiếu nữ nổi bật lên trong bóng tối. Đi phía sau người thiếu nữ là một người con trai với thái độ hớt hải. Linh tính báo cho Bão biết là họ quyết định bỏ chỗ ngồi vì một lý do khẩn cấp nào đó. Hẵn nhiên Bão như trời hạn gặp mưa, không ngần ngại thêm một giây phút, chàng chen vào và buông mình xuống ghế, vứt vội chiếc áo mưa xuống chiếc tay cầm của cái ghế bên cạnh, thở phào nhẹ nhõm. Chỗ ngồi thật lý tưởng nơi giữa rạp, không hiểu ngày gì đây mà Bão có cảm giác rất may mắn và sẵn sàng hưởng thụ một buổi tối xem phim xem chừng rất thich thú. Có lẻ ngoài kia mưa vẫn rơi, còn Bão thì ngồi thỏai mái trong này. Môi chàng nở một nụ cười nhè nhẹ trong bóng đêm. 

Dể chừng được hơn mười phút thì cái chuyện ấy xảy đến. Bão cảm thấy bụng mình thật khó chịu. Việc đầu tiên chàng nghĩ tới là tô phở tái tại quán Bà Năm Sa Đéc trên đường Nguyễn Tri Phương mà chàng ghé ăn vào lúc trưa. Thọat đầu thì cái đau chỉ ngấm ngầm, nhưng dần dần rồi nó quặn lên, một đôi lúc làm cho chàng nhăn cả mặt. Bão cố ngồi nán lại thêm một tí nữa xem có đở được tý gì hay không? Trực giác báo cho chàng biết chắc chắn là sẽ mất chỗ ngồi một khi chàng rời ghế đi xuống W.C. Nhưng khổ nỗi, đau qua, cái đau làm cho chàng không thể cầm cự thêm được nữa. Chàng hối hả ngồi giậy, hấp tấp đi xuống phòng vệ sinh nơi cuối rạp. 

Độ hơn mười phút sau, khi Bão thỏai mái quay lại. Chàng mò mẫm trong bóng đen để hướng về phía trước. Chợt Bão rất ngạc nhiên khi nhìn thấy một gã đàn ông vừa mới lom com đứng dậy từ chiếc ghế mà chàng đã ngồi khi nảy. Gã đàn ông nhỏ thó người tay phải lýnh quýnh vin vào thành ghế, tay trái thì ôm bụng, anh ta lọang chọang bước ra dường như là để nhường lại cái chỗ mà anh biết là Bão đã ngồi khi nảy. Không nghi ngại gì cả, Bão vội vã len vào ngồi, cùng lúc đó tò mò nhìn theo hướng của gã đàn ông. Một cảm giác lành lạnh lướt qua người Bão, ông ta đang thấp thỏm đi về phía phòng vệ sinh. Bão nghĩ thật nhanh:

- “Có phải người đàn ông đó đang gặp phải trường hợp mà mình mới vừa gặp, có nghĩa là bị đau bụng?”

Nhưng chỉ một vài giây sau Bão lại chuyển sang ý nghĩ khác như là để tự trấn an mình:

- “Có gì là đâu, những chuyện trùng hợp như vậy vẫn thường hay xảy ra trong đời sống mà. Vả lại với cái không khí ngột ngạt, đầy hơi nước ẩm thấp và khói thuốc mờ mịt như thế này thì rất dễ làm cho người ta cảm thấy khó chịu. “Mặc kệ, cứ xem phim trước đã”. Bão cảm thấy yên tâm với cái ý nghĩ tự bào chữa và chăm chú nhìn lên màn ảnh. 

Dường như người vào càng đông hơn. Người ta đứng lô nhô phía sau để xem phim. Thỉnh thoảng Bão vẫn táy máy nhìn về phía bên trái. Có một điều lạ là suốt buổi tối hôm đó chiếc ghế bên cạnh chàng vẫn trống mà không một ai bước vào ngồi. 

Phim “Quỹ Ám” mang lại cho Bão nhiều cảm giác rùng rợn rất mới mẻ. Những kỷ xảo làm phim của các nước Tây Phương hình như đã thăng hoa đến độ có thể lột tả được những khía cạnh sâu sắc nhất của những mẩu chuyện kinh dị. Với cái lối hóa trang thật tài tình, “Quỹ Ám” đã bao nhiêu lần làm cho Bão phải nhắm nghiền mắt lại vì sợ hãi và  không dám nhìn thẳng vào gương mặt “quỹ” với cái ánh mắt ghê rợn, đầy máu me của cô nữ diển viên trẻ. Từ thưở tấm bé, Bão vốn rất sợ ma. Có lẻ là tại vì nỗi ám ảnh của những câu chuyện ghê rợn mà Ông Tư bên vườn chuối thường hay kể cho đám con nít nghe khi còn ở Long Xuyên. Những câu chuyện ma cà ròng trong vườn chuối đã lẫn quẫn và bám riếc theo chàng suốt cả thời thơ ấu. Thêm vào đó, Bão vốn dễ sợ ma nhưng lại ưa thích cái cảm giác hồi hộp khi đọc chuyện ma, nhất là vào những đêm mưa, Bão hay chùm kín người trong chăn để mà đọc hết quyễn chuyện bên chiếc đèn dầu hiu hắt. Lần đi xem phim “Quỹ Ám” này cũng vậy, câu chuyện ma đã làm cho chàng đứng tim nhưng lại khơi lên bao nỗi hứng thú trong chàng, mãi cho đến lúc vãn hát. 

        Bão lòm còm ngồi giậy. Sực nhớ đến cơn mưa lúc chiều, chàng nhanh nhẫu quay lại tìm chiếc áo mưa của mình. Không thay áo mưa trên thành ghế. “Rõ ràng là khi nảy mình mắc nó lên đây mà”. Chàng nghĩ thầm rồi lui cui quay nhìn xuống phía dưới. Dưới ánh đèn neon tờ mờ, chàng bắt gặp chiếc áo mưa. Thì ra nó đã rớt xuống và che phủ chiếc ghế bên cạnh từ lúc nào. Bão vừa cúi xuống nhặt lên, vừa  cảm thấy thật ái ngại. Có phải vì chiếc áo mưa mà không ai ngồi xuống chiếc ghế này hay không? Có phải chiếc áo mưa che lấy chiếc ghế vì vậy mà khiến những người chung quanh nghĩ rằng chiếc ghế đó đã có người ngồi rồi hay không? Nhưng tại sao không ai tới hỏi để xin ngồi trong suốt hai tiếng đồng hồ? Hay là có một mảnh lực vô hình, kỳ quái nào đó đã khiến cho không ai nhận diện được chiếc ghế trống? Hay đêm nay chiếc ghế đó chỉ dành riêng cho Bão? Hay một người vô hình nào đó đang ngồi bên cạnh Bão mà chàng không thấy được? Một lọat câu hỏi chạy lung tung trong đầu óc trong khi Bão bước lần ra ngoài cửa phòng vé của rạphát. Một luồng gió lạnh thổi về phía Bão khiến cho chàng cảm thấy tỉnh táo hơn. Chàng cười thầm:

- “Chắc có lẻ mình vừa mới xem xong phim ma rồi đâm ra nghĩ quẫn.” 

Mưa vẫn đổ xuống ồ ạt. Mưa như trút nước vào những cống rảnh của đường phố. Cứ thế này thì chắc sẽ ngập lụt mất. Một số người lô nhô đang đứng cùng với Bão, chắc có lẻ họ mang cùng tâm trạng là chờ lúc tạnh mưa sẽ ra về. Một số người khác, kẻ thì che đầu bằng tay, kẻ thì mặc áo mưa, cũng có kẻ cứ để mặc vậy mà lao đầu vào trong mưa và nhanh chóng mất hút đi trong bóng đêm. Bão nhìn theo họ mà ngưởng mộ. Chàng cảm thấy thật hối hận vì đêm nay đã lỡ diện một cái áo mới toanh mà chính ra chàng chỉ để mặc trong đêm dạ hội tối thứ hai tuần tới. Giá mà không có chiếc áo mới chắc chàng cũng liều dầm mưa ra về để khỏi phải đứng đợi không hiểu đến chừng nào mưa mới tạnh. Chàng cúi xuống nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, thế là đã quá nửa đêm. Thỉnh thoảng một vài vệt sáng đến từ chiếc xe gắn máy trên con đường Trần Hưng Đao quét một đường dài trong bóng đêm. Lại thêm một vài người nữa chạy nhanh vào trong mưa rồi lại mất hút sau bải đậu xe. Cứ thế mà dể chừng một tiếng đồng hồ sau, trước của rạp đã vắng ngắt. Bão thấy chỉ còn lại mình trơ trọi dựa vào cây cột xi măng bên trái trước cửa rạp hát. Chàng tần ngần một đôi phút, cảm giác buồn ngủ ập tới. Bão nhắm mắt lại mơ mảng, định bụng là để nghỉ ngơi một chút. Trong khi đó thì ngoài trời, mưa vẫn không có một dấu hiệu gì cho thấy là sẽ thuyên giảm. 

Một linh tính nào đó rất lạ lùng chạy ngang qua đầu Bão. Trong lúc mơ màng, chàng thóang nghe văng vẳng giọng nói của một người con gái, rất mơ hồ và dường như vọng đến tử một cõi rất xa xăm. Điều kỳ lạ là tiếng nói vô hình đó hình như là đang gọi tên Bão. Chàng giật mình vội vã mở mắt ra, gương mặt đầy nét sững sốt như một người mới bừng tỉnh lại từ cơn ác mộng. Chàng sợ hãi nhìn quanh quẫn. Bỗng chàng chợt thấy một tà áo trắng ẩn hiện phía sau chiếc cột bên phải của rạp hát. Giật điếng người chàng cố trố mắt nhìn vào bóng đêm. Tà áo trắng lại mất hút sau chiếc cột. Tim chàng đập thật mạnh, nhưng một mảnh lực vô hình nào đó đã thôi thúc chàng. Bão cố tình thục lùi lại vài ba bước để có thể nhìn thấy rõ ràng khung cảnh phía sau cái cột bên phải. Tim chàng chợt thắt lại khi chàng bắt gặp ánh mắt của một người con gái trong đêm đen đương đăm đắm nhìn chàng. Một ánh mắt đầy nét hồn nhiên và đẹp lạ lùng. Bão chưa kịp hòan hồn thì người con gái đó đã để lộ trên gương mặt mình một nụ cười vô cùng thân thiện và  vẫn tiếp tục nhìn về phía Bão. Bão nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Chàng nhếch môi cười lại, có lẻ cái cười của chàng trong cơn hớt hãi có vẻ gì đó gượng ghịu hay sao mà người con gái đó bỗng che miệng cười. Bão cảm thấy người nhẹ hẵn đi và cái cảm giác hãi hùng khi nảy chợt tan biến theo cái nhìn của người thiếu nữ trẻ đẹp trước mắt chàng. 

Bấy giờ thì người con gái đó đã nhẹ nhàng bước ra đứng trước cây cột chứ không còn nép mình ở phía sau nữa. Chiếc áo dài trắng phất phơ trong gió đêm cơ hồ gợi lại cho Bão một hình ảnh nào đó rất quen và hình như đã gặp ở đâu. Rồi chàng sựt nhớ ra, có phải chính nàng là người con gái đã cùng một người con trai bước ra khỏi chiếc ghế để chàng có hai chỗ ngồi xem phim khi nảy. Mưa có vẻ  ngớt đi một chút. Người con gái đó bây giờ không còn mĩm cười nữa, nàng cúi đầu xuống với vẻ mặt đăm chiêu vừa e then, vừa băn khoăn. Giữa ánh sáng mập mờ trước của rạp, bỗng nhiên Bão thấy nàng đẹp và dễ thương vô cùng. 

Bão vẫn tự cho mình là một đấng nam nhi hay dang tay cứu giúp những người trong cơn họan nạn. Hẵn nhiên trước mặt chàng là một trường hợp mà đối với phong thái của Bão, chàng sẽ không bao giờ bỏ qua cơ hội được làm người hùng. Hơn thế nữa, Bão hình như đã bị thu hút bởi cái sắc đẹp thật tự nhiên mà lộng lẫy của người con gái đó. Đánh bạo, chàng bước đến gần cô gái và gạ chuyện bằng một giọng dò chừng và dè dặt:

-  “Chào cô…Tôi nghĩ có lẻ cô đang chờ cho mưa tạnh có phải không?”

Ngoài sự dự liệu của Bão, cô gái rụt rè ngước mặt lên nhìn Bão và khe khẻ gật đầu. Vẫn đôi mắt thân thiện và một nét mặt mang vẻ lo lắng mà bây giờ Bão mới thấy khi tới gần nơi cô gái. Hai tay nàng mân mê vạt áo. Bão bạo dạn tiến thêm một bước nữa:

-  “Hình như khi nảy tôi có thấy cô đi với một người nào đó, có lẻ anh ta đang đi lấy xe đưa cô về, có phải vậy không?”

Câu nói vừa mới thốt ra khỏi miệng Bão thì chàng bỗng hốt hỏang vì thấy đôi mắt của người con gái rươm rướm lệ. Yên lặng được một vài giây, nàng thỏ thẻ:

-  “Dạ đúng anh, nhưng anh Hưng đã đi hết ba tiếng đồng hồ rồi và vẫn chưa quay lại. Không biết có chuyện gì xảy ra cho anh không. Còn em mà về khuya như vậy thì ba em la chết.”

Bão không còn phân vân gì nữa, chàng rối rít đề nghị:

-  “Mưa đã ngớt rồi đó, tiện đây tôi có chiếc xe ngoài bãi đậu xe. Nếu cô không cảm thấy ngại, tôi mạn phép đưa cô về nhà.”

-  “Như vậy thì…có phiền anh quá không?” Cô gái ngập ngừng, gương mặt nàng vui cả lên.

-  “Chuyện nhỏ mà. Được đưa một cô gái đep như cô về nhà là phúc đức ba đời cho tôi đó, có gì đâu mà phiền phức hả cô?”. Nói xong Bão bỗng giật thốt mình, không hiểu tại sao anh lại có những lời lẻ diễu cợt thật loi lả trước mặt người con gái này. Cũng may là nàng cười theo và nói:

-  “Thôi đi, cái anh này ngọt miệng dễ sợ.”

Bão lịch sự chòang chiếc áo mưa mỏng dính lên vai người con gái, rồi cả hai hối hả bước ra khỏi mái hiên trước của rạp hát Đại Nam. Những làn mưa bay bay nhè nhẹ chừng như không đủ để làm ướt chiếc áo mới của Bão, chàng nghĩ như vậy và mừng thầm. Nhưng có lẻ trong giây phút đó, chiếc áo mới không còn là một vật quan trọng đến đổi khiến chàng quan tâm đến nữa. Bão như một người hòan tòan bị hóp hồn khi đi sát bên cạnh một người con gái duyên dáng mới quen. Chàng quan sát thấy nàng có một dáng đi rất mảnh khảnh. Những bước chân của nàng tuy liếng thoắt nhưng thật nhẹ đến độ chàng phải giật mình và thắt mắc có phải chăng đôi chân ẩn phía sau chiếc ao dài trắng không bao giờ đụng đất? 

Bão kéo xong chiếc xe Vespa ra được đường phố, người con gái lẹ làng ngồi lên băng chiếc ghế sau. Không hiểu là vô tình hay cố ý mà người nàng lại tựa sát vào lưng Bão. Chàng cảm nhận được rất rõ ràng sự đụng chạm nhè nhẹ và mềm mại giữa da thịt, một nỗi lâng lâng chảy dài suốt tâm khảm chàng. Nếu bây giờ là ban ngày thì chắc chắn là ai đó sẽ dễ dàng bắt gặp gương mặt đỏ bừng của Bão. Người chàng nóng ran cả lên. Bão lắp bắp:

-  “Cô chỉ cho tôi… hướng về nhà cô...”

-  “Em không nói cho anh nghe đâu nếu anh cứ khách sáo với em như vậy hoài. Em tên là Nguyệt.”

Đầu óc Bão liên tưởng ngay đến cái nét nhí nhảnh của những người con gái đẹp mà thỉnh thoảng chàng có dịp nói chuyện. Chàng cảm thấy lỏng vui vui:

-  “Rồi, thế thì anh tài xế xe ôm đây, Nguyệt đi đâu anh đưa em về. Đó, vậy có được hay không?”

Nàng cười khúc khích:

-  “Chạy về Thanh Đa đi anh, đến đó rồi em sẽ chỉ cho anh ngõ vào nhà em.”

-  “Tính rẻ cho người đẹp, ba chục đồng thôi đó nha”. Bão lại tiếp tục đùa. 

Thế là Bão và Nguyệt đã phá vở đi sự ngăn cách vốn dĩ vẫn thường hay xảy ra giữa hai người lạ mặt mới quen nhau, nhất là hai người lạ mặt khác phái. Nguyệt vẫn cười nói hồn nhiên như là một người bạn quen biết Bão từ bấy lâu nay. Nhân cơ hội đó chàng cố tìm hiểu thêm về Nguyệt và không quên tự giới thiệu đôi nét về mình. Trong câu chuyện qua lại giữa đôi bên, Bão được biết là Nguyệt đang theo học năm cuối cùng ở trung học Gia Long. Và tối nay, để tìm những phút giây thỏai mái sau một niên học vất vả, người anh họ của Nguyệt đã đề nghị đưa nàng đi xem phim. Nhưng chẳng may cho hai người khi vừa mới tìm được ghế ngồi, phim chưa kip chiếu thì người anh họ cảm thấy khó chịu đến nỗi không thể nán lại được, vì thế mà cả hai phải đột ngột bỏ ra về. Có một điều lạ lùng, không biết vì lý do gì, mà người anh họ của nàng đi lấy xe quá lâu và không về lại. Bão yên lặng lắng nghe nàng nói, thỉnh thoảng chàng ừ hử một vài tiếng rồi bắt sang những câu chuyện khác, chàng tuyệt nhiên không đá động gì về chuyện chàng cũng đã bị đau bụng khi đang xem phim. Những câu chuyện về trường lớp mà Bão mang ra kể thỉnh thoảng làm cho Nguyệt cười giòn giã, cũng vì vậy mà khiến cho đọan đường dài có vẻ  như ngắn lại. Dần dần Bão cảm thấy có một cái gì đó thật gần gũi, thật khắn khít với Nguyệt, một cảm giác nhè nhẹ, lẵng lặng đương trào dâng trong lòng chàng, mãnh liệt đến nổi tưởng chừng không có một cái gì có thể ngăn cản được. Có phải chăng một sợi giây vô hình nào đó đang buột Bão lại với cái duyên kỳ ngộ đêm nay? Có phải chăng rồi chàng sẽ có những quan hệ thân thiết hơn với người còn gái đang ngồi ở phía sau lưng chàng dẫu mới quen mà sao cơ hồ như một người bạn tri kỷ đã biết nhau từ rất lâu? Có phải chăng nàng có cùng quan điểm như chàng? Suy nghĩ mông lung, Sài Gòn đã bắt đầu được bỏ lại phía sau. Qua ngã tư Bảy Hiền, Bão chạy thẳng ra cầu xa lộ lờ mờ ánh đèn. Cơn gió đêm sau cơn mưa đầy bụi nước và lạnh buốt, chàng chợt rùng mình, có lẻ là khuya lắm rồi. Chàng cũng chẳng buồn nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay. Chàng nghĩ giá mà chàng có phép mầu, có thể chàng sẽ làm cho giờ phút này ngưng đọng lại mãi mãi. 

Khỏang hơn hai mươi phút sau, khi chiếc Vespa chạy qua một khỏang tối giữa hai ngọn đèn đường lờ mờ trên xa lộ. Nguyệt vói tay lên phía trước, nàng chỉ về phía bên trái xa lộ và thì thầm, giọng nói của nàng dường như bị lỏang đi trong cơn gió lạnh của đêm khuya:

- “Chạy… về… phía đó đi anh…” 

Dưới ánh đèn pha yếu ớt của chiếc Vespa, Bão thấy trước mặt chàng hiện ra một con đường đất ngoằn nghèo. Chàng lanh lẹn tấp vào phía bên tay trái rồi chầm chậm đưa xe vào con đường nhỏ mà chiều rộng chỉ vừa đủ cho một chiếc xe hơi len qua. Hai bên đường, cây cối um tùm. Thỉnh thoảng những nhánh cây từ phía trong của những vườn tược nhà ai xòe ra như những cánh tay khẳng khêu chực vồ lấy con đường đất nhỏ. Đêm càng lúc càng khuya. Càng đi sâu vào trong, con đường càng trở nên ghồ ghề, bây giờ trông có vẻ lầy lội hơn sau cơn mưa rào mới vừa dứt. Đâu đó rải rác những ổ gà đầy ắp cả nước khiến cho Bão phải cố tránh bằng cách chạy theo hình chữ S một cách khó khăn. Chàng chú tâm giữ vững tay lái đến nổi quên cả câu chuyện bị bỏ lững giữa chàng và Nguyệt. Nhưng cũng từ lúc chiếc Vespa quẹo vào con đường đất này, không hiểu vì một lý do gì mà Nguyệt bỗng trở nên yên lặng. Cái yên lặng bao trùm, suốt cả chặng đường, nàng không thốt  lên một lời nào cả. Một đôi lúc không tránh được những chỗ gập ghềnh của con đường sình lầy, chiếc Vespa nhún lên rồi tụt xuống từng đợt. Những lúc ấy bỗng nhiên Bão có cảm giác rất lạ như là chiếc băng sau thật nhẹ, nhẹ đến nỗi Bão phải quay đầu lại nhìn vì chàng cứ nghĩ rằng không có người ngồi trên đó. Nguyệt vẫn cúi xuống yên lặng. Vượt qua lùm tre um tùm, một khỏang trống với những đồng ruộng trải dài ra trước mặt. Đâu đó một vài căn nhà lẫn sau những lùm cây. Một khung cảnh hoang vu dưới ánh trăng mờ ảo. Những vì sao bắt đầu lập lòe ẩn hiện. Trăng đã bắt đầu lộ diện sau những cụm mây lặng lẽ trôi qua. Chàng nhủ thầm thế là cơn mưa rào đã thật sự tạnh hẵn.

        - “Tới nhà em rồi đó anh… Kia kìa, ở phía bên phải...” Nguyệt vừa nói, vừa trỏ tay về phía trước.

        Một cái biệt thự hiện ra trước mắt Bão với cái cổng sắt và một bờ tường xi măng cao bao bọc xung quanh. Những giàn hoa giấy quằn xuống chằng chịt, trông như những đường gân ma quái dưới ánh trăng huyền ảo. Bão vẫn còn nhớ mài mại là đã từng nghe một người bạn nói đến những ngôi nhà đồ sộ như thế này bên bờ sông Đồng Nai. Qua những nét phát thảo của anh bạn đó, có những lúc Bão chợt mơ ước đến một ngày nào khi không còn phải gian truân với cuộc sống nữa, Bão sẽ về đó mua một căn nhà bên bờ sông như thế này đây để vui thú điền viên bên một người vợ hiền và một đàn con thơ trẻ. Thế mà đêm nay Bão có dịp đến và nhìn thấy tận mắt một ngôi nhà mà bấy lâu nay vẫn nằm yên trong những giấc mơ của mình. Chỉ tiếc là giữa một đêm hôm khuya khoắt bên cạnh một người con gái đẹp vừa mới quen, cho nên chàng không có đủ tâm trí để mà nhìn ngắm thật kỷ ngôi nhà cho thỏa tánh tò mò. 

Mãi chạy theo những luồng suy tư của mình mà Bão quên bắng đi Nguyệt bấy giờ đã bước xuống xe và đang đứng trước cỗng biệt thự nhìn chàng chăm chăm.

- “Anh!” Nguyệt phe phẩy tay trước mặt Bão. “Anh! Cám ơn anh đã đưa em về. Anh thật là một người tốt bụng. À, nảy giờ lo nói chuyện đâu đâu mà quên cả hỏi tên anh…”

- “Bão, Lê Trọng Bão.”

- “Khuya quá rồi, chắc em phải vào.” Nguyệt ngập ngừng, rồi nói tiếp, có vẻ thẹn thùng khi ngỏ lời mời: “Ờ mà…anh đã biết nhà em rồi đó,…hôm nào rãnh … mời anh ghé chơi.”

Bão đang dò dẫm trong trí óc cố tìm cho được một lý do thật chánh đáng để đề nghị với Nguyệt cho một lần gặp gỡ kế tiếp. Hẵn nhiên trước lời mời mọc như vậy, đúng là cá gặp phải nước. chàng nhanh nhẫu trả lời:

- “Tuần sau anh có thể xuống mời Nguyệt ra Sài Gòn chơi không?”

Hỏi là vẫn hỏi như vậy, nhưng Bão vẫn chưa đủ tự tin là Nguyệt đã đồng ý. Thế mà chàng không ngờ Nguyệt đáp lại chàng như đã có sẵn câu trà lời:

- “Trời ơi, vậy là vui biết bao. À, để em nghĩ coi… chiều thứ sáu tuần sau có được không anh?”

- “Vậy thì, quân tử nhất ngôn. Chiều thứ sáu tuần sau anh sẽ trở lại. À mà bốn giờ chiều nha em?” Chàng nói mà lòng thì mừng húm. Nguyệt nhìn chàng khe khẻ gật đầu. Bão không ngờ nàng chấp nhận một cách dễ dàng như vậy.

- “Em vô đi kẻo người nhà trông.” Chàng chêm vào thêm một câu nói thật lich sự, thay cho một câu giả từ.

Nhìn bóng dáng nhỏ thó của Nguyệt bước qua cổng sắt. Bão nhớ sực lại chiếc áo mưa của chàng bấy giờ vẫn còn khóat trên người Nguyệt. Chàng định kêu nàng lại, nhưng nghĩ như thế nào đó, lại thôi. Một vài giây sau thì bóng Nguyệt đã mất hẵn đi trong bóng đêm. Chàng quay đầu xe trở ra con đường đất, lòng vui như mở hội…

Sau buổi liên hoan chiều thứ hai ở Đại Học Y Khoa, chính ra Bão có thể về lại Long Xuyen như dự định, nhưng chàng đã viết một lá thư về cho gia đình cho biết là chàng sẽ ở Sài Gòn cho đến tuần sau vì một số việc cần phải làm. Những ngày chờ đợi đối với Bão tưởng chừng như là dài vô tận. Tâm trí chàng lúc nào cũng lẫn quẫn với cái dáng đi thanh thanh và nụ cười ngọt ngào của Nguyệt. Thỉnh thoảng chàng húyt sáo bâng quơ những bản nhạc tình mà chàng ưa thích rồi táy máy ngồi nhìn mây trắng bay, chàng không muốn làm một cái gì cả, mặc dù thực chất không có gì để cho chàng làm trong những ngày rãnh rỗi sau niên học. Vất vả lắm Bão mới lết qua cái tuần lễ chờ đợi dài lê thê, thế rồi thứ sáu đến với một ngày hè thật đẹp trời. Từ sáng sớm tinh mơ Bão đã trở dậy. Chàng lấy xe chạy ra chợ mua một bó hoa hồng thật tươi, định bụng là sẽ trao cho Nguyệt lúc gặp lại nàng. Bây giờ thì lòng chàng cứ đeo đuổi theo những niềm vui của một buổi gặp mặt sắp tới đây. Trưa đến chàng là chiếc quần thật nhẵn, lau chùi chiếc Vespa đâu đó xong rồi thì hăm hở ra đi.

Khỏang đường từ Sài Gòn ra xa lộ, với Bão thì thật quen thuộc, cho nên chàng chạy rất nhanh. Thế nhưng con đường đất phía Tam Đa đi về phía nhà Nguyệt thì phải mất chút ít thời gian Bão mới nhìn ra được. Con đường đất với những ổ gà vẫn còn đó, vẫn gập ghềnh như tối hôm thứ bảy vừa rồi, nhưng dễ dàng hơn vì không còn sình lầy và đọng nước. Quang cảnh hai bên đường trông rất khác biệt so với lần đi trước, có lẻ lần đó chàng không nhìn thấy rõ khi chạy xe giữa lúc đêm khuya. Từ phía trong này của con đường đất, một đôi lúc Bão có thể thấp thóang nhìn thấy con sông Đồng Nai lặng lờ với những cánh lục bình xanh um mơn mởn. Đó là một khung cảnh thật xanh và thật đẹp, cũng như lòng Bão, giờ thì đang bao phủ bởi cái xanh và đẹp của những ước mơ cho một ngày thứ sáu vô cùng tuyệt diệu. 

Đầu tiên chàng nhìn ra được nhà Nguyệt là chiếc cổng sắt và cái bờ tường phủ đầy hoa giấy. Khung cảnh im lìm, đâu đó văng vẳng tiếng chim hót trên những cành cây cao. Bão dừng xe trước ngỏ bên dưới bóng mát của một tàn cổ thụ thật cao, rồi nhè nhẹ mở cổng sắt, lửng thửng bước vào. Khung cảnh phía trong của chiếc cổng sắt là một lối đi nhỏ, xung quanh thì hoa lá um tùm, gây cho chàng cái ấn tượng của một vẻ đep rất hoang sơ. Bão dừng lại trước một cánh cửa to phía trên bậc tam cấp, sửa lại vạc áo và không quên nâng cao bó hoa hồng trên tay, chàng khe khẻ gỏ cửa. Đợi chừng một vài phút sau, không có tiếng trả lời, chàng lại gỏ thêm một hồi nữa. Lần này thì chàng mơ hồ nghe thấy tiếng chân bước vội vã của một người nào đó phía bên kia cửa. Cánh cửa được he hé mở ra, và một cái đầu của một người con gái lấp ló bên trong. Có vẻ  hơi ngạc nhiên, cô gái nhìn Bão có vẻ dò xét rồi ngập ngừng hỏi:

- “Anh tìm ai ạ?”

Bão cảm thấy hơi thất vọng khi nhận ra được người con gái trước mặt mình không phải là Nguyệt, nhưng với hình dáng mảnh khảnh và cái nhìn không thể lầm lẫn đó, chàng cả quyết với mình là người con gái này chắc chắn là em của Nguyệt vì nàng trông trẻ hơn, và vóc dáng nhỏ hơn. Bão điềm nhiên trả lời:

- “Tôi là Bão, bạn của Nguyệt. Xin lổi có Nguyệt ở nhà không cô?”

Chỉ một vài câu nói ngắn ngủn đó, thế mà đã đủ làm cho nét mặt của người con gái bỗng nhiên biến sắc. Vẻ hốt hỏang hiện rõ lên nét mặt nàng. Nàng lắp bắp:

- “Anh đến đây…tìm chị Nguyệt?…Anh là…là bạn của chị Nguyệt?” Câu nói lấp lững của nàng bỗng nhiên khựng lại. Dường như đã biết trước được câu chuyện giữa Bão và Nguyệt hay sao đó mà nàng hỏi tiếp:

-  “Có phải anh mới quen với chị Nguyệt không?”

Người con gái ấy hỏi mà không cần để ý đến câu trả lời của Bão, nàng nhanh nhẹn đẩy rộng cánh cửa như cố tình để cho Bão thấy quang cảnh phía trong ngôi nhà. Một nỗi kinh hòang chạy khắp người Bão. Từ nhỏ cho đến bây giờ, chắc có lẻ chưa bao giờ Bão cảm thấy một sự việc vừa thảng thốt mà lại vừa hãi hùng đương bày ra trước mặt chàng như vậy. Tay chân chàng run lên bần bật, đến độ không còn sức để mà giữ nổi bó hoa hồng trên tay nữa. Bó hoa hồng rớt xuống đất như vừa bị một mảnh lực vô hình nào đó chợt hút lấy. Tim chàng đập thật mạnh đến độ muốn nổ toanh cả lòng ngực. Trước mặt chàng, một khung hình khổ lớn của một người con gái trẻ được đặt ngăn nắp trên một mặt bàn nằm sát tường. Phía trước tấm hình là một lọ hương và một nãi chuối trên một cái dỉa bày biện trông có vẻ  sơ sài. Nói cho đúng hơn, rõ ràng trước mặt chàng là một cái bàn thờ đơn sơ, và người con gái trong bức hình kia với khuôn mặt không bao giờ Bão lầm lẫn được, đó chính là… Nguyệt. 

Bấy giờ, trên môi người con gái bỗng nhiên nở một nụ cười thầm kín chen lẫn một chút thông cảm khi nhìn Bão. Trước cái vẻ hỏang hốt của chàng, người con gái quay lại nắm lấy tay chàng kéo về phía chiếc ghế sofa đặt ở góc tường phía bên phải của gian phòng khách được trang hòang lộng lẩy. Bão ngoan ngỏan bước theo người con gái như là một con mèo hoang lạc lõng giữa đêm mưa mà số phận thì hòan tòan phó thác vào tay của người chủ mới. Chàng buông người xuống chiếc ghế mà cứ tưởng như là cả thân hình chàng mềm nhũn và rả ra như một cọng bún. Mặt chàng ngó dáo dát về phía chiếc bàn thờ đối diện hình như bây giờ vẫn còn một nén hương đang cháy dở. Người con gái mất hút phía sau cánh cửa đen ngòm dẩn vào phía nhà trong. Bão nghe lóang thóang những lời thì thầm như là ai đang bàn chuyện gì đó phía sau nhà. Khỏanh khắc sau, nàng lại xuất hiện với một ly nước đá lạnh trên tay. Nàng nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Bão. Với vẻ mặt hòan tòan trầm tỉnh pha một vài nét sắc xảo mà nàng để lộ qua ánh mắt, người con gái nhìn Bão tự giới thiệu mình bằng một giọng rất thân thiện:

- “Em là Đào, em ruột của chị Nguyệt. Mời anh uống nước rồi em nói chuyện cho anh nghe.”

Vừa nói nàng vừa đưa ly nước về phía Bão. Trước gương mặt duyên dáng và trầm tỉnh của người con gái, Bão hòan hồn được một đôi chút. Tuy vậy vì cùng một lúc bao nhiêu việc dồn dập xảy ra quá bất ngờ, cho nên đầu óc Bão vẫn còn xoay vòng với những câu hỏi mà chàng không có câu trả lời hoặc giả không đủ can đảm để đặt ra. Có thể người con gái đóan trước được điều đó, vì vậy mà nàng nhẹ giọng giải bày:

- “Em biết chắc là anh thắc mắc lắm, có phải không? Nhưng chị Nguyệt của em…” Nói tới đây Đào bỗng dừng lại, đôi mắt nàng rươm rướm lệ. Giọng nàng trầm xuống như cố tránh đi một nỗi uất nghẹn nào đó vừa tuôn trào trong lòng nàng. Rồi Đào tiếp, gần như là lẫm bẫm với chính mình:

-  “Chị Nguyệt của em… đã mất trong một tại nạn xe cộ trước cửa rạp hát Đại Nam… cách đây ba tháng…”

Bão giật bắn người lên như vừa bắt gặp một sự thật mà chàng không thể chấp nhận được, chàng nhìn Đào với chiếc mòm há thật to. Trong khi đó thì Đào vẫn tiếp tục:

- “Đêm hôm đó chị Nguyệt em đi chơi về khuya… Có lẻ vì phải ở lại trú mưa tại nhà một người bạn…” Nàng bắt đầu sụt sùi: “Lúc ra về vì sợ bị ba em la rầy cho nên chị chạy quá nhanh… Đường mưa trơn ướt cho nên chiếc Honda của chi em lại bị lạc bánh… và… và đâm đầu vào một chiếc xe búyt đang chạy ngược chiều…” Nói đến đây, nàng bưng mặt khóc.

Bão như thờ người ra trước một câu chuyện quá đột ngột mà chàng vừa mới được biết. Mãi một hồi sau, chàng mới thốt lên được một vài lời tưởng như đến từ trong cơn mê sảng:

- “ Trời ơi, sao mà lại có chuyện xảy ra như thế này? Tôi mới gặp Nguyệt và đưa Nguyệt về tuần trước cơ mà?” Bão nói, đôi mắt chàng dán vào đôi bàn tay bấy giờ đang xiết chặt vào với nhau.

Như là để trấn an chàng trai trước mặt mình, Đào vừa lau nước mắt vừa thuật lại:

- “Thật ra, anh không phải là người đầu tiên được chị em mời về nhà đâu. Tháng trước cũng có một người thanh niên như anh đã đến đây bảo là tìm chị Nguyệt. Nhưng sau khi biết được chuyện gì đã xảy ra cho chị Nguyệt rồi thì cái anh đó về đau nặng và biệt tăm. Có một người quen với gia đình em, lại quen cả với gia đình anh đó cho em biết là người đó đã bỏ nhà ra đi trong cơn bệnh nặng mà cả tháng nay không ai biết tông tích của anh nữa.”

        Bão liên tưởng ngay đến trường hợp của mình và người thanh niên mà Đào vừa mới đề cặp tới. Biết đâu đó chỉ là một sự trùng hợp ngộ nghĩnh? Biết đâu họ đã gặp nhau trong một đêm mưa trước của rạp hát Đại Nam rồi được Nguyệt mời về nhà như chuyện đã xảy ra với chàng vào tối thứ bảy vừa rồi. Nỗi sợ hãi lại một lần nữa đổ về bao trùm lấy tâm hồn Bão. Chàng ngã người ra phía sau của chiếc ghế sofa, đôi mắt nhắm nghiền lại như trốn chạy những sự thật xảy ra xung quanh chàng. Nỗi lo sợ cứ trào dâng khiến cho chàng cảm thấy thật rối ren, nhưng đầu óc chàng thì lại trống rổng. không biết phải xử sự như thế nào đây? Một thóang nào đó, chàng muốn được tan biến ngay, như một làn khói chiều bay khỏi ngôi biệt thự này ngay tức khắc.

Không hiểu chàng ngồi như vậy được bao lâu. Có lẻ thời gian bấy giờ đối với Bão, mỗi một giây qua đi dể chừng dài hơn cả một thế kỷ. Cái yên lặng bao trùm lấy hai người trong gian phòng khách. Tư duy của Bão dường như được phong kín bởi những sự kiện mà chẳng bao giờ chàng ngở lại có thể xảy ra với  mình. Có lẻ Đào vẫn còn ngồi đó, đối diện với chàng. Nhưng chàng không còn trông thấy nữa, đôi mắt chàng nhòa đi…

 Một tiếng gọi rất gần kéo Bão trở về thực tại:

- “Anh, anh… Có sao không anh?” Đào dồn dập.

Bão sực mở mắt ra trả lời, chàng vẫn còn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê:

- “Ồ … Chắc là không sao đâu cô… tôi chỉ hơi nhức đầu…Cám ơn cô.”

Đào đề nghị:

- “Hay là… em nghĩ… hay là sẵn có bó hoa hồng mà anh mang theo, để em đưa anh ra mộ của chị Nguyệt. Em nghĩ là tốt hơn hết anh nên nói với chỉ một vài lời xem thử chỉ có thông cảm mà không theo phá anh nữa không.”

Bão chấp nhận lời đề nghị của Đào không một chút lưỡng lự. Trong một hòan cảnh bế tắt như vậy, hẵn nhiên chàng sẽ đồng ý với bất cứ lời đề nghị nào xem chừng có thể làm vơi đi nỗi lo sợ đang đè nặng lên người chàng. Bão bước khập khiểng theo sau Đào xuyên qua một cánh cửa nhỏ bên hông nhà đi ra phía vườn sau.

 Đó là một khu vườn cây ăn trái xum xuê hoa lá, những trái mận đỏ hồng lên oi ói giữa ánh nắng chiều bấy giờ chỉ còn vất vưởng trên đầu các ngọn cây cao. Mùi đất mới hăng hắc đâu đó như là ai vừa mới trở đất cho mùa rau quả tới. Đào chỉ tay về cuối vườn, một mô đất sơ xài thọat trông tưởng chừng như được đắp lên một cách vội vã. Nếu không có một tấm bia với dòng chữ “Hồ Thị Anh Nguyệt. 1955-1973” chắc có lẻ không ai có thể ngờ được đó là chỗ an nghỉ cuối cùng của một người con gái. Chừng như đóan được nỗi băn khoăn của Bão, Đào giải thích:

- “Từ ngày chị Nguyệt ra đi, cả nhà ai cũng buồn bã, gia đình vì thế mà tưởng chừng như đổ vở. Cho nên không ai còn đủ tâm trí để chăm sóc cho cái mộ phần của chị. Ba em bảo là thong thả ông sẽ tranh thủ thời gian dời chị về quê chôn bên cạnh mồ mã ông bà.”

Bão đứng như trời trồng được một vài phút rồi chàng thất thỉu lê bước đến bên mộ. Giữa cảnh tranh tối tranh sáng của khu vườn chiều um tùm cây lá, chàng chợt bắt gặp cái áo mưa mà buổi tối hôm đó chàng khóat lên người Nguyệt, bây giờ vẫn chiếc áo mưa đó đang phủ lên phần đất phía sau của ngôi mộ. Gai góc nổi lên đầy người Bão. Chàng buông người quì xuống, miệng lẩm bẩm những lời phân trần, nài nĩ gì đó mà chỉ có chàng mới hiểu được. Trong khi đó, từ một cánh của sổ ở lầu hai, nép kín trong một lùm cây ăn trái xum xuê, một đôi mắt thật sáng, thật âm thầm, đương theo dỏi tất cả những hành động của Bão…

 Trời đã tắt nắng. Bóng tối bao trùm lấy cái không gian mà bấy giờ càng trở nên thê lương hơn nữa. Bão cáo từ ra về sau khi để lại cái địa chỉ nhà trọ ở Sài Gòn của chàng cho Đào. Bởi vì Đào nói rằng nàng rất e ngại là Bão có thể sẽ đi theo con đường của chàng trai tới đây tháng trước. Phần muốn trấn an Bão, phần muốn giúp đở Bão, Đào lại đề nghị là nàng sẽ nhờ mục sư Thịnh ở Giáo Đường Tin Lành đến giúp chàng làm phép trừ ma, cốt là để cho chàng tai qua nạn khỏi. Bão cám ơn rối rít, rồi lửng thửng dắt xe ra đường như một người mất hồn. Tiếng côn trùng rên rỉ đâu đó càng khiến cho lòng chàng chùn hẵn xuống một vực thẫm u tối mà chàng có cảm giác như đang bày ra trước mặt.

 

Mùa hè ở Sài Gòn thật oi bức. Thế mà suốt hơn một tuần lễ từ khi rời khỏi nhà Nguyệt ra về, Bão vẫn chùm kín người trong mền nằm mê man trên căn gác nhỏ. Không ai biết rõ chuyện gì đã xảy ra với Bão. Bà chủ nhà trọ ở lầu dưới cảm thấy thắc mắc vì mấy ngày liền không thấy chàng xuống han hỏi chuyện. Tò mò bà lân la lên gỏ cửa và phát giác ra Bão đang lên cơn sốt. Bà hỏang hốt một mặt tức tốc gọi taxi đưa Bão đến bệnh viện cứu cấp, mặt khác tìm cách nhắn người về Long Xuyên cho gia đình của Bão được hay tin. Hai hôm sau thì mẹ và chị hai của Bão vội vã lên Sài Gòn. Vẫn không ai biết thêm được gì hơn về bệnh tình của Bão, ngọai trừ người con của bà chủ nhà cho gia đình Bão biết là hai tuần trước có thấy Bão về rất khuya, mình mảy dầm mưa ướt đầm đìa. Thế là ai cũng cho là Bão bị cảm nặng sau mùa học vất vả lại dầm mưa đi chơi đêm. Câu chuyện về cái bệnh ngặt nghèo của Bão dường như được chấm dứt ở đó vì cơ hồ đã có một lối giải thích gần như là rất chí lý. Còn Bão thì sau một tuần lễ đắm chìm trong cơn mê sảng trong bệnh viện, dần dần tâm trí chàng bắt đầu tỉnh lại. Người chàng hóc hác hẵn ra trông rõ rệt. Theo lời mẹ và chị hai của Bão thuật lại thì chàng được biết là chàng bấy lâu nay không một ngày nào mà không ú ớ và la hỏang trong cơn mê sảng. Thỉnh thoảng chàng vói tay ăn nói lang mang như cố gắng hết sức kêu gọi hay van lơn một người nào đó trong giấc mơ. Sau khi tỉnh được hai hôm thì bác sĩ cho Bão ra viện. Me Bão quyết định đưa chàng về căn gác nhỏ vì thực tế thì chàng vẫn còn quá yếu để đi về Long Xuyên trong lúc này. Chị Hai Bão thì về trước, còn mẹ chàng thì cố nán lại để chăm sóc cho chàng. Bà ở với bà chủ nhà dưới nhà dưới cho tiện việc bếp núc. Bão thì vẫn nằm liệt giường, liệt chiếu trên căn gác nhỏ. Ngày ngày mẹ chàng nấu cháu mang lên cho chàng ăn và han hỏi chuyện, thế mà Bão vẫn tuyệt nhiên không đá động gì tới câu chuyện giữa chàng và Nguyệt mà chàng chẳng may gặp phải. Tuy thế, lúc nào hình bóng của Nguyệt cũng cứ chập chờn trong tâm khảm Bão, nhất là những lúc chàng nhắm mắt để nghỉ ngơi. Bão còn nhớ rất rõ ràng một câu chuyện xảy ra trong cơn mơ. Chàng thấy mình dắt tay Nguyệt đi trên một cánh đồng cỏ xanh thật thơ mộng, rồi một tiếng sét thật to và trời đổ mưa ào ạt. Đương nắm lấy tay Nguyệt, bỗng nhiên cánh tay nõn nà của nàng bị những giọt mưa rơi trúng và chảy ra thành những mảnh bùn đen sền sệt rơi  xuống đất. Bão la hỏang, rồi chàng chợt tỉnh giấc, mồ hôi nhễ nhại. Chàng lo sợ vô cùng vì không biết những hiện tượng rùng rợn như thế này sẽ còn đeo đuổi chàng đến bao lâu nữa.  

Đó là buổi trưa hè thật im vắng, vừa đúng một tuần lễ sau ngày Bão ra viện. Cái im vắng của thành phố Sài Gòn đương vào giấc ngủ trưa. Ngoài kia ánh nắng chan hòa hắt qua cái cửa sổ với những làn song sắt lọt vào phòng Bão. Những tia nắng vàng hanh mà lần đầu tiên trong suốt tháng nay chàng mới để ý đến. Chàng cảm thấy lòng reo vui nhè nhẹ. Dù sao đi nữa bệnh tình của Bão đã dần dần thuyên giảm đi, ít ra là về mặt thể xác, qua sự chăm sóc rất chu đáo của mẹ chàng. Bão vẫn chùm mền lười biếng nằm trên giường suy nghĩ bâng quơ. Chàng nghĩ đến cuộc sống bên kia của cái cửa sổ với những ngày tháng nhởn nhơ của năm đầu đại học. Mặc dù căn gác trọ bằng gổ mun nơi chàng ở tuy cũ kỹ, nhưng nó lại nằm ở tầng lầu thứ hai, phía sau của một gian nhà hướng ra khu vườn tuy rất khiêm nhường nhưng lại xanh um mơn mởn. Ngoài lối đi lên từ phía trong qua ngã của bà chủ nhà, bên ngoài lại có một chiếc cầu thang bằng gổ mà bà chủ nhà cố tình cho xây thêm để tiện việc đi lại cho những người ở mướn mà không phải đi xuyên qua nhà bà. Thỉnh thoảng Bão hay để ý đến những người bước lên gian nhà trọ của mình bằng cách nhìn qua cánh cửa sổ mở ra bậc thang cuối cùng của chiếc cầu thang. Vài cơn gió hiu hiu thổi, lay nhè nhẹ chiếc màng vải trong suốt giăng ngang qua cửa sổ. Bên ngoài trời xanh lơ pha lẫn một vài lọn mây trắng bay mơ màng. Gía lúc này mà khỏe khoắn thì mang chiếc Vespa đánh một vòng thành phố Sài Gòn thì tuyệt diệu. Bão nghĩ vậy và chàng bắt đầu thiêm thiếp, cũng như rất nhiều người khác ở Sài Gòn, chàng chuẩn bị đánh một giấc ngủ trưa…

Một tiếng chân rất nhẹ phía dưới chiếc cầu thang gổ, nhẹ đến nỗi Bão nghĩ là tiếng của một con chim non đương tìm mồi đâu đó. Không, chàng kéo tấm chăn đến tận cổ và giữ lại làn hơi thở để nghe cho rõ ràng. Ồ, một tiếng guốc thì đúng hơn. Không lý là mẹ chàng? Nhưng bà và cả bà chủ nhà nữa, đều không bao giờ đi guốc cả. Chàng lại cố chú tâm để lắng nghe. Tiếng guốc rõ dần ra, rất chậm, rất nhẹ, như một người lạ mặt nào đó lần đầu tiên đến với căn nhà này nên bước chân xem ra rất dè dặt. Trong nỗi thanh vắng của buổi trưa hè, bỗng nhiên Bão cảm thấy hồi hộp một cách lạ lùng. Có phải chàng đang hồi hộp vì cái chậm và nhẹ của bước chân mà một ai đó đang bước lên ở bên ngoài phòng chàng hay không? Linh tính đương báo cho chàng biết một việc gì đó rất khủng khiếp sẽ xảy ra.

Bước chân nhẹ dần, nhẹ dần đến đổi chàng liên tưởng đến những bước chân dường như không bao giờ đụng đất của Nguyệt vào đêm thứ bảy hôm nào.

 “Cọch!”…, “Cọch!”….

Mắt chàng mở to ra. Chàng đóan được chỉ còn một vài bậc thang nữa thì người nào đó đã lên đến phía trên này của căn gác. Bỗng bước chân hình như dừng lại, cái yên lặng ngột ngạt làm cho Bão đứng tim. Chàng trố to mắt nhìn về phía cái cửa sổ. Chàng đang cố gắng nhìn cho thật kỷ để xem coi ai đó đã đi lên trên căn gác của chàng. Một vài giây thóang qua mà chàng ngở là dài hơn cả thế kỷ.

“Cọch!”,… “Cọch!”,…

Bước chân lại tiếp tục rồi im bặt. Thoang thóang bên khung cửa sổ, một tà áo trắng hiện ra…

- “Trời ơi, cứu tôi với…cứu tôi với…”

Bão la tóang lên, nhưng khổ nỗi những tiếng kêu cứu tưởng chừng như là gào thét của chàng bỗng trở thành những câu ú ớ không thành lời. Nỗi kinh hòang đã khiến cho chàng không còn đủ khả năng để mà ngồi bật dậy bỏ chạy như chàng vẫn thường hay làm trong những trường hợp nguy khốn. Trước khung cửa sổ, một người con gái rất quen thuộc đang đứng sừng sững ở đó. Tà áo trắng và mái tóc đen tuyền, nhất là ánh mắt, cái nhìn không thể lầm lẫn với ai khác được. Nguyệt? Thôi đúng rồi, người con gái đó chính là… Nguyệt!

Bão la tóanh lên lần nữa, đôi tay chàng vói vói cái gì đó, những tiếng kêu cứu tuyệt vọng của chàng vẫn hóa nên những lời ú ơ như lần trước. Cái bản năng tự vệ cuối cùng mà chàng vẫn còn có được trong giây phút đó là kéo hết chiếc mền lên trùm kín đầu. Hai hàm răng của chàng đánh vào nhau lọp cọp.

- “Ma! Ma! trời ơi! Lạy Chúa, cứu con vớiiiiii…...”

Tiếng guốc càng rõ hơn. Rất chậm, rất nhẹ. Một tiếng cười khúc khích văng vẳng đâu đó mà Bão cứ ngỡ là được thốt ra từ một chiếc mòm đầy máu và những chiếc răng nanh nhọn hoắt. Chàng nghĩ ngay đến câu chuyện bị mất tích trong khi đang lâm trọng bệnh của người con trai nào đó mà Đào kể cho chàng nghe hôm trước. Đúng rồi, thôi đúng rồi. Hôm nay Nguyệt đến dắt chàng đi đây. “Trời ơi là trời!”. Chàng nhắm nghiền mắt lại.

“Cọch!”… Im lặng.

 Rồi lại… “Cọch!”…, tiếng guốc rõ ràng vang lên và hướng dần về phía Bão.

“Cọch!”, tiếng guốc khô khan vang lên và dừng hẵn lại sát bên phía giường Bão nằm. Tất cả mọi thứ đều im bặt. Cái im lặng hãi hùng của sự chết chóc. Cả người Bão run lên cằm cặp một cách không tự chủ được. Chiếc mền run lên cằm cặp…

- “ÁAAAAAAaaaaaaaaaaaaaaa……………”

Bão hét lên một cách vô vọng, một cái gì đó vừa chực vồ lấy Bão. Hai bàn tay, có phải chăng hai bàn tay nanh vuốt đang nắm lấy chiếc mền, giủ như là để cho Bão lọt ra.

- “HAHAHA…hahaha…”

Một giọng cười thật đắc chí vang dội cả gian phòng. Bão đã chết hết nửa người mặc dù chưa bị kết liểu bởi cái lưởi hái tử thần mà bây giờ dường như đương đè nặng xuống cổ chàng. Chàng co rúm người lại, nhắm mắt, chờ đợi…

- “Ha, ha, ha…Trời ơi, đàn ông con trai gì mà nhát quá như vậy nè.”

Bão vẫn chưa hòan hồn.

- “Anh Bão… Em đây mà. Nguyệt đây nè anh.”

Đôi hàm răng của Bão vẫn còn đánh lập bập. Bão bấu chặt lấy chiếc mền mà người con gái không kéo ra được.

- “ Em nghe nói là anh bị bệnh nên hôm nay em ghé thăm anh. Nguyệt đây nè anh, bằng da bằng thịt chứ không có phải là ma quỹ gì đâu mà anh sợ đến như vậy.”

Rõ ràng là giọng nói của Nguyệt, giọng nói thân thiết và dễ thương.

- “Hay là nó dụ mình đây, thời buổi này ma quỹ thường hay gỉa dạng làm người. Để chúng nó bắt mình nhìn thẳng vào đôi mắt nó rồi nó hóp hồn luôn…”.

Càng nghĩ như vậy Bão càng giữ kín lấy chiếc mền, chàng ngây thơ như một đứa bé tưởng rằng chiếc mền là một bộ đồ sắt hay một bức tường thành rắn chắc che chở cho chàng khỏi nanh vuốt của loài ma quỹ.

Được thêm vài phút không thấy động đậy, giọng nói bên ngoài lại tiếp:

- “Nếu anh không tin em đang là một người bằng da bằng thịt, thì tay em đây, anh sờ thử coi.”

Có lẻ Nguyệt đương thò tay ra thách đố chàng. Một ý nghĩ vừa chạy thóang qua đầu óc Bão: “Tại sao ma lại xuất hiện được giữa thanh thiên bạch nhật như vậy. Hay có phải chăng người con gái trước mặt mình không phải là ma.” Tuy thế Bão vẫn không đủ can đảm để nắm lấy tay Nguyệt. Giằng co được thêm vài phút, Bão vẫn chưa thấy một cái gì đụng chạm đến cơ thể của mình. Bên ngoài vẫn yên lặng. Chàng đánh bạo kéo chiếc mền xuống một tý, he hé nhìn ra ngoài định bụng xem đôi chân của người con gái trước mặt chàng có đụng đất hay không? Bão vẫn thường nghe người ta nói là ma đi chân không đụng đất. Rồi Bão thấy một vạc áo dài trắng và một đôi chân lẫn trong chiếc guốc có chiếc quai trong suốt. Điều làm cho chàng an tâm được một chút là đôi chân đó đang đứng hẵn hòi trên sàn nhà.

Nguyệt se sẻ ngồi xuống bên nép giường của Bão. Nàng yên lặng một vài giây rồi nhỏ nhẹ nói:

- “Nguyệt xin lỗi anh, vì đã làm cho anh sợ…”

Bão kéo cái mền xuống thêm tí nữa, để lộ đôi mắt sợ hãi. Chàng bắt gặp một ánh mắt thân thiện đang nhìn về phía chàng. Với nét mặt dễ thương, có lẻ Nguyệt đã làm cho Bão lấy lại được đôi chút bình tĩnh, chàng nhìn Nguyệt nửa tin nửa ngờ .

Trong lúc đó thì hai người nữa vừa mới bước vào căn gác nhỏ. Bão ngước đầu lên nhìn thấy người đi phía trước là Đào. Phía sau Đào là một gã đàn ông trung niên, đội chiếc nón két.

- “Tôi dặn anh chờ ngoài kia, đừng lên đây mà anh Huy”. Nguyệt dường như cảm thấy khó chịu khi thấy hai người vừa xuất hiện.

- “Dạ, cô Đào thấy cô vào đây lâu quá, chẳng hiểu có chuyện gì cho nên kéo tôi cùng lên đây.”

Một cái bóng nữa phía sau anh Huy cũng vừa bước vào phòng. Bão nhận ra ngay đó là mẹ chàng. Nguyệt và Đào vồn vã đứng dậy chào hỏi, và sau khi được biết là mẹ của Bão, cả ba kéo nhau về phía chiếc bàn học của Bão và xầm xì chuyện gì đó mà Bão nghe không rõ. Giờ này, bên chiếc giường chỉ còn lại Bão và anh Huy đang đứng bên cạnh. Nhìn vóc dáng của anh, Bão đóan có lẻ người đàn ông này là tài xế của chị em Nguyệt. Anh Huy nhìn Bão, gương mặt lộ vẻ tội nghiệp rồi phân trần:

- “Tôi đã nói với hai cô đó nhiều lần, nếu cứ đùa cái kiểu này hoài thì có ngày xảy ra án mạng chứ chẳng chơi đâu.”

Bão nhìn anh Huy và cố nhếch mép cười, cái cười chắc méo mó lắm sao đó cho nên anh Huy cũng cười theo… 

Từ câu chuyện mà anh Huy thuật lại, Bão được biết là hai chị em Nguyệt mất mẹ từ tấm bé. Cha của hai chị em là một thương gia xuất nhập khẩu rất thành công ở Sài Gòn. Sự nghiệp quá lớn cho nên ít khi ông ở nhà vì phải thường xuyên đi công du ở ngọai quốc. Cũng vì thế mà khiến cho hai cô con gái thường hay phải ở trong cái biệt thự thật to lớn và rất cô đơn với anh tài xe và bà quản gia. Với cái bản tính thích trêu chọc người ta, lắm lúc hai cô đã đi quá trớn để mà trêu chọc những chàng trai nhẹ dạ vốn dĩ vẫn hay say mê trước cái sắc đẹp dịu dàng của hai nàng. Chính anh tài xế Huy là người phải vội vàng đấp cái ngôi mộ đất gỉa tạo phía sau ngôi biệt thự vào buổi chiều trước khi Bão đến.

Nghe lời Huy kể mà Bão như một người đắm chìm trong cơn ác mộng, một câu chuyện trong mơ hơn là một thực tế khó tin. Chàng cảm thấy mệt mõi, rất mệt mõi… Chàng cần một giấc ngủ, đôi mắt chàng xụp xuống. Đúng như vậy, chàng cần một giấc ngủ thật yên lặng, ngay từ bây giờ…

Mùa đông năm đó, tình cờ có người nhìn thấy một đôi trai gái thật xứng đôi vừa lứa vừa bước ra khỏi một hiệu may quần áo cưới trên đường Hai Ba Trưng. Người con trai là sinh viên năm thứ hai của Đại Học Y Khoa, còn người con gái duyên dáng có mái tóc dài, dáng đi thanh thanh với một tà áo trắng phất phơ trong cái không khí lành lạnh của Sài Gòn trong những ngày giáp tết. Hai người quàng vai nhau, chậm rãi dạo bước trên đường phố. Có lẻ họ đang mộng tưởng về một gian nhà nhỏ rợp bóng cây bên bờ sông Đồng Nai, một tổ ấm mà họ sẽ xây với hai quã tim vàng và hẵn nhiên, sẽ không thiếu được một đàn con thơ nheo nhóc.