INDEX | HOME | ABOUT AIBANESE | THE OLD DAYS | LUU BUT KY NIEM
 

 

Khi chúng ta mới bước vào trường trung học Minh Viễn, được xếp ngồi chung một lớp, học chung một thầy, phải chăng đó là sư an bài của tạo hóa? Hoặc chúng ta có duyên với nhau? Phải! Đó là nhận định của tôi – Chúng ta có duyên với nhau nên kẻ đông người tây, nhưng hội ngộ nơi đây để bàn đến học vấn.

Thời gian như tên bay qua cửa sổ, mau quá! Mới đó mà đã ba thu rồi. Trong ký ức của tôi còn lưu lại vài nét đặc biệt của ngày hội ngộ, trong buổi học ban đầu, cái không khí mới mẻ, khung cảnh mới lạ, người người nhìn nhau bằng cặp mắt xa lạ, những cử chỉ ngại ngùng. Những cái cảm giác ấy không còn nữa khi thời gian nó đánh tan.

Không khí trong lớp học bắt đầu gây go, mọi người đều hăng say làm việc, lấy lười biếng làm thù địch, lấy lớp học làm nơi chiến trường và lấy sách vỡ làm khí giới. Cách xữ sự đó nó làm cho mọi người đều ganh đua học hỏi, sự vui mừng được bộc lộ khi cây cờ “quán quân” về trật tự hay về vệ sinh treo trên tường, hảnh diện với các lớp khác khi giáo sư khen tặng lớp 6D, 7D, 8D là ngoan nhất trường, sạch sẽ nhất trường.

Tôi ngỡ rằng sự hội ngộ, sự ganh đua học hỏi, sự vui buồn nơi học đường sẽ không bao giờ mất, tan theo tháng ngày, nhưng không! Tôi đã lầm! Không có gì tồn tại khi bị thời gian cố ý soi mòn. Cũng như có buổi tiệc nào lại không tan, sự hội ngộ của chúng ta sẽ cũng như thế chăng? Rồi đây mỗi người mỗi ngã, người thì ra đời lập nghiệp, còn kẻ có phước vẫn tiếp tục trên đường học vấn, không biết chúng ta còn có cái duyên nào nữa để chúng ta hội lại đông đủ như hiện tại.

Ngày chia tay sắp đến rồi chăng? Mỗi lần nghĩ đến đó, mạch máu trong người tôi như ngưng đọng lại. Tôi cảm thấy lưởi tôi làm như mằn mặn, đôi mắt nhạt nhòa, thì ra tôi đã ứa lệ. Lúc đó tôi muốn gào thét lên: “Thời gian mi là ác quĩ sa tăng, mi đã cướp đi những sự vui buồn của thời thơ ấu nơi học đường. Ta phải dùng sức mạnh của Appollo để kéo lại sức lôi cuốn của nhà ngươi.” Nhưng chợt tỉnh lại, sự thật vẫn là sự thật, nó lúc nào cũng có vẻ trớ trêu chúng ta, nó chẳng những không đứng lại, mà nó cứ tiếp tục tiến tới mãi.

Thời gian qua rồi khó tìm lại và những gì trong giờ học hôm nay khó mà giữ mãi được trong ký ức khi bị thời gian bôi nhòa theo năm tháng, nhưng với vài dòng chữ của các bạn lưu lại trong tập này, nó sẽ làm cho tôi khó quên những ngày sống chung dưới mái trường trung học Minh Viễn, phải không các bạn nhĩ?

Sau cùng tôi chỉ mong: đường đời tuy vạn nẻo, trái đất vẫn tròn, chúng ta sẽ có ngày hội ngộ.

Thân chúc toàn thể lớp tốt nghiệp gặp toàn sự tốt đẹp trên đường đời và nghị lực không bao giờ mất!

Kỷ niệm năm tốt nghiệp sơ trung

ĐẶNG NGỌC LÂN

Minh Viễn
10-2-1974

 

 

 
 

 

Lân mến:


Đã viết rồi, lại viết nữa, đó là điều chú mày bắt buột tao! Tao biết những lời lẻ đã viết ra có lẽ hơi xúc phạm mày quá, đừng trách mà tội nghiệp tao nghe. Nhưng tao biết chú mày đã có lòng hối cải rồi, thế nên mới lại trao quyễn “kỷ nghệ” cho tao chớ? Có thế, đối với tao, chú mày đã biểu lộ được sự ăn năn và tình thiện cảm đậm đà giữa tình bạn chúng mình. Cũng vì tình bạn, nên tao lưu lại vài dòng để làm “kỷ niệm” chứ!
Để làm môt cuộc qui mô tổng cải lương, tao sẽ lần lượt chấn hưng lại các tật xấu của chúng mình trong ba năm giao hữu.

Ngẫm nghĩ những việc chúng mình thường hay đố kỵ nhau rồi đi đến cải lộn nhau và rốt cuộc cũng huề nhau. Có được kết quả như thế, đó là tao biết thực hiện câu “tương sanh tương đá”, ý quên! “tương thân tương ái” chớ.
Nhưng cũng có nhiều lần tức muốn bầm gan chú mày ghê. “Very very”“dễ sùi” chú mày thật! Tận cùng muốn ghét mày bằng mấy đấm lắm. Tuy nhiên tao vẫn thản nhiên như thường, dằn cơn ấm ức muốn sối tung lại, mà nể tình mong chú mày sẽ biết ăn năn. Nào ngờ chú mày vẫn miệng nào tật náy, cứ a dua theo các bạn dùng danh từ xấu xa ám nói tao mãi. Bởi vậy tao chẳng thèm nói ít, mà chỉ mong mày hiểu nhiều, thôi thì từ nay chừa nhé! Hai ta bắt tay vui vẻ xòa hòa, bỏ qua tất cả lỗi lầm nha, “thank you, mẹc xi cô la”

Qua những câu văn liên cảm giao duyên trên, chắc chú mày tức tao lắm lắm. Thôi tức làm chi, bỏ qua đi tám, cho tao “sorry” nha. Ở đây tao xin được trả lời những câu hỏi gián tiếp của chú mày nha.

Đúng ngày nay ta được ngồi chung một lớp là do sự an bày của tạo hóa. Đây cũng do tình bạn chúng mình có nhiều duyên nợ quá, nên tao với mày mới cải nhau hoài như chó với mèo vậy. Thực không có gì buồn tiếc cho bằng ngày chúng mình sắp chia tay phải không Lân? Ngày ấy, có lẻ mình sẽ tay bóp chặt tay, miệng xỏ miệng, mắt lệ tuôn trào và hai chân đạp một cái mạnh, rồi ta dội ngược đi như hai đường thẳng ngược chiều xa nhau mãi mãi, không giao bao giờ. Ê, nói chơi vậy chớ, không thể nào mày và tao xa nhau mãi được. Chắc chúng mình sẽ có duyên tái ngộ. Ngựa phi mệt rồi sẽ có hồi quay lại cơ mà, phải không? Lúc đó tâm hồn mình vẫn trong sáng như ngọn lửa cháy sáng tận đáy lòng hoài…hoài…

Ôi, những kỷ niệm thời sơ trung do chú mày dệt ra. Ôi, nó đẹp “nàm thao Í”, đẹp như giây kim tuyến chiếu lấp lánh đủ màu, mơ hồ như đưa lối đến viên thủy tinh có muôn sắc óng ánh, phát ra tia sáng rực rỡ, huy hoàng cho muôn loại. Rất mong rằng tấm thãm kỷ niệm do mày dệt ra nó sẽ giá trị như thế đấy, và mong viên ngọc ấy sẽ là viên ngọc lưỡng dụng: chiếu sáng và chỉ lối tiến tới con đường mà bạn sắp đặt chân.

Thành thật chúc bạn tiến mãi trên con đường học vấn.
Tối rồi, văn cắc kè của tao cũng dài lê thê lượt thượt, hết giấy rồi. Cho tao dừng bút đây nha!
Mong rằng tình bạn chúng mình vẫn hồn nhiên và gắn bó mãi…mãi…mãi.
Điều cuối cùng tao muốn nhắc nhở mày là: “Nói mà không nghĩ, như súng bắn mà không nhắm” để gặt hái kinh nghiệm và cải cách mình lại.

Kỷ niệm một năm cuối sơ trung

Bạn: PHÙNG CHÍ NHƠN
16/3/74

 

 

 
 

 

Bạn Lân mến:

Thời gian qua thật nhanh, đã hai năm chúng ta cùng học chung dưới mái trường thân yêu, thì đây đã gần đến lúc chia tay rồi. Và đây Sanh chẳng biết viết lời gì hơn là cầu chúc cho Lân đạt được nhiều thành tích trong niên học này.

Bạn
LƯU VĂN SANH
Cọp 16/3/74

 

 
 

 

Lân mến:

Ngày chia tay sắp đến, ngày mà lá phượng rơi đỏ sân trường, tiếng ve trổi lên những khúc nhạc u buồn, thì chúng ta phải bùi nguì chia tay nhau, buồn quá Lân nhĩ?

Ngày đầu tiên Thanh bước vào ngưởng cửa trung hoc, Thanh không ngờ ngày chia tay lại đến với chúng mình mau thế. Hè 74 thật là một mùa hè buồn thê lương, buồn rũ rượi.
Ôi bao nhiêu ngày qua, chúng mình đã trải qua bao phút êm đềm, vui cùng vui, buồncùng buồn, mà Thanh có biết đâu, nay đã hết có dịp nào quí báo hơn nữa, tiếc thay!

Rồi đây, chúng mình chia tay. Trên đường đời vạn nẻo, chúng mình biết có dịp gặp lại nhau không? Thôi thì cũng mong có ngày tái ngộ. Trước khi chia tay, Thanh chúc Lân được “Gặp nhiều may mắn trên đường đời và một tương lai huy hoàng”
Ngày ve sầu, phượng rơi lả chả đầy sân trường

Ô THANH
15/3/74

 

 
 

 

Bạn Ngọc Lân mến,

Hè gần đến, chúng mình sắp phải chia tay, thật buồn thay. Biết rằng dù sắp phải chia tay thì cũng đành cam chịu chớ biết làm sao bây giờ? Chỉ mong sau này chúng ta được gặp lại nhau hoặc liên lạc với nhau bằng thư từ.

Chúc bạn thành công mỹ mãn trên đường đời và điều mà bạn mong ước sẽ được đạt kết quả tốt đẹp

THÁI HIỀN CHÂU


 
 

 

Ngọc Lân mến:

Thời gian trôi mau nhỉ? Mới ngày nào hí hởn cắp sách đến trường mà nay lại phải chia tay, buồn ghê! Tôi với bạn tuy học cùng một lớp, nhưng ít đùa giỡn và nói chuyện. Vậy mà bây giờ bạn trao quyễn lưu bút này cho tôi, thật tôi rất cảm động và bùi ngùi. Mới quen nhau mà lại phải chia tay, thực là thượng đế chẳng thương yêu chúng ta và các bạn trong lớp, đành nhẫn tâm cách biệt các bạn và tôi.

Thôi! Thì đành chịu biết sao bây giờ. Tiếu mong sau này ta có gặp nhau thì chúng ta coi như đôi bạn quen nhau lâu và chào hỏi, đừng làm kẻ phụ bạn nhé! “Hãy luôn luôn yêu người, dù người không yêu ta, và cứ yêu thương hoài”

LƯU NGUYỆT TIẾU
13/03/74

 

 
 

 

Trao tặng về Lân

Khi mùa phương vĩ tới, và trước phút chúng ta chia tay
Lớp 8D Minh Viễn

PHAN ÁI HUỆ

 

 
 

 

Bạn Ngọc Lân mến,

Hè gần đến, vui nhỉ? Bởi vì tao được xa mày, chứ gần nhau hoài tao ghét quá! Nói chơi vài dòng để mày buồn, thôi bây giờ tao vô đề nghen.

Nhưng chắc mày rất thích tiếng xưng hô bình dân này nhe, dù rằng các giáo sư trường cho là sỗ sàng, qua những trang tao viết, nếu mày có gì bất mãn, có quyền khiếu nại, chỉ trích tao đủ chưa?
Tao là thằng thích nói tiếu, nhưng gặp mày chẳng thấy nhà mi tiếu qua lần nào, thôi để tao gởi vài lời cho mày nhưng nhớ thực dụng nhe không thôi tao buồn.

Liếc mắt đưa tình: Liếc mắt đưa ghèn
Hào hoa phong nhả: Hào hoa phong đòn gánh
Trường cộng đồng Bồ Đề: Trường cộng đồng bò đẻ

Đó là những mật mã giữa tao với mày, hi vọng sau này ra trường đừng quên thằng bạn tầm thường của mày, nếu xảy ra cũng được. May sao những hàng văn cóc này tương lai sẽ gợi lại cho mày những chuyện của kỷ niệm đã qua

Bạn

LA MINH KIÊN
19/2/74 cọp


 
 

 

Lân:

Đây là giờ cuối của niên khóa mình học, không lẻ nào mình không giao nhau một chút cảm tình riêng mà sao? Theo bạn cũng hiểu tôi đâu phải là học sinh chăm chỉ đâu, nên về văn chương thì không được lưu loát, nếu có gì sơ hở, bạn cũng thông cảm cho. Nay tôi chỉ có đôi lời chúc bạn “mạnh khỏe và vui vẻ trên con đường học vấn”. Về sau ngoài đường có gặp, xin bạn đừng quên nhé!

Bạn

DƯƠNG THANH HÀ


 
 

 

Lân, Lân, Lân,

Ôi buồn thôi là buồn! Tức ôi là tức! Mới ngày nào kia mà! Có thật vậy không? Hay là giấc mộng? À, đúng rồi, đúng là sự thật, chỉ còn vài giây nữa là chúng ta phải xa nhau, thầm nghĩ lại thì thật buồn ha Lân? Hằng ba năm trời chúng ta vùi đầu vào sách vỡ, cùng sống chung với nhau trong gian phòng học đầy bầu không khí vui vẻ, lúc có hạnh cùng nhờ, khi có họa cùng mang, lúc trò chuyện với nhau bỗng nhiên chúng ta cười rống lên, ôi! sung sướng biết chừng nào. Nghĩ lại thời gian đã chót vót tạo dựng cho chúng ta được xum họp đoàn tụ, nhưng nay thời gian lại nở lòng khứa dứt sự vui buồn của chúng ta, để cho chúng ta đành phải chia tay. Ôi, buồn quá thay! Buồn quá thay!

Và đây tôi thành thật gửi cho bạn vài dòng thơ của chính tôi sáng tác trao cho bạn:

Hoa phượng đua nhau tưng bừng nở
Tiếng ve sầu vang rộn khắp nơi
Biết rằng sắp phải chia tay
Cũng đành cam chịu bó tay khẩn khờ
Tiếc thay cho lứa tuổi học trò
Mới ngày nào lại phải chia ly
Nghĩ ra thì buồn quá thay
Nhưng đừng trách sao trời không thương hại

Chúc Lân gặp được nhiều tia sáng trong đường đời, một mùa hè tràn trề hạnh phúc.
Nắm chặt tay nhau cùng hô to:

Đoàn kết thì sống
Chia rẻ thì chết

Xin nhớ tao mãi mãi nhe Lân. Nhớ nha, nhớ, nhớ, nhớ

Bạn tôi họ Đặng tên Lân
Một người vóc dáng chả cao chả lùn
Xa xa giống Lý Tiểu Lùng
Lại gần thì giống thằng khùng không sai

Ôi, vài lời nói chơi xin Lân đừng buồn nha. Nói chơi mà, đừng giận nha cưng, để anh ra chợ mua hai đồng kẹo về dỗ nha. Thôi đừng khóc nữa, xin cho anh can đi, vuốt ve Lân một cái thật mềm mại.
Bạn

VUA BỊ BẮT TÓC

2/2/1974 (Hổ)


 
 

 

Ngọc Lân mến:

Sáng nay bạn trao cho tôi cuốn sách gì mà sao nó dầy quá, về đến nhà mở ra xem thì ra đây là quyển sách để mà các bạn cùng nhau vẽ lên những kỷ niệm của đời học sinh chúng mình, mà tôi lại không biết viết gì cho bạn đây, thôi thì viết đại đi, nhé ban.
Thời gian qua mau, như một tên cướp bạo tàn, đã cướp mất tất cả những ngày vui của chúng ta, cướp đi luôn những ngày mà chúng ta vì một lẻ gì đó không hiểu thì giận nhau. Bạn thấy nức cười chưa? Cuộc đời học sinh là thế, nhưng những ngày đó đã trở thành quá khứ, và buồn thay cho hiện tại, chúng ta phải xa nhau. Bạn có khi nào nghĩ đến khi mùa phượng vĩ nở và chúng ta vẩy tay chào nhau thì thôi buồn ảo nảo đi hé bạn. Biết đâu khi ba năm học này, qua hết những chuỗi ngày ngây thơ, chúng ta chẳng bao giờ còn thấy mặt khờ khạo của đời học trò. Thôi thì đành vậy chớ sao, thời gian qua mau, nói sao được. Những ngày cuối này tôi mong bạn cố giữ lấy tình bạn chúng ta và giữ mãi về sau. Nếu mai đây ngoài đời, chúng ta có gặp nhau đi nữa thì cũng xin bạn nhớ đến tình bạn của đôi ta, và chúc bạn đạt thành ý muốn, thành công với đời.

Bạn

TỪ VỆ TÀI


 
 

 

Bạn Ngọc Lân mến,

Mùa Phượng vĩ báo hiệu hè ly biệt, ba năm học thắm thoát trôi qua nhanh, trong khoảng thời gian ngắn ngủn này biết bao kỷ niệm êm đềm của đời học sinh tươi đẹp.

Vài dòng chữ đơn sơ này đặt trên tập lưu bút của Lân, để ghi lại những ngày vui, buồn cùng nhau tranh đua học tập dưới mái trường thân yêu này. Hè về, mang đến cho lứa tuổi học trò một nỗi buồn man mác, luyến tiếc như sắp mất đi một cái gì trong thời học sinh của chúng ta. Buồn ghê Lân nhỉ? Biết viết, biết nói, biết chúc gì đây hở Lân? Thôi thì dòng lưu niệm này để nói lên những gì mà Bình muốn và sắp viết ra đây đồng thời để kết chặt tình bạn giữa chúng ta, mong sau này sẽ hội ngộ nhau trong tay bắt mặt mừng Lân nhé. Chả biết gì hơn chỉ chúc Lân “Thành công mỹ mãn trên đường đời cùng lời chúc đẹp nhất”

Lưu niệm Hè 74

Phan Ái Bình

16021974


 
 

 

Ngọc Lân mến,

Hãy giữ mãi những kỷ niệm êm đềm trong đời học sinh khi chúng ta rời ghế nhà trường Lân nhé. Con đường học vấn tươi đẹp đang chờ Lân bước tới đó, cứ tiến mãi cùng sự chăm cần, năng sẽ đem đến cho Lân được toại nguyện.
Thân tặng:

- Thấy người có đức tốt ta lo theo kịp.
- Thấy người không có đứct thì ta lo xét mình.
- Chớ khinh việc nhỏ, lổ hở chìm thuyền.
- Chớ khinh việc nhỏ, con vi trùng làm chết được.
- Quân tử tuyệt giao, bất xuất ác thanh. ( Chơi nhau không bền, đừng nên nói xấu)

Phan Ái Huệ

 


 
 

 

Ngọc Lân mến, 

Hè đã sắp đến, phượng đã nở, ve sầu kêu âm thầm thật buồn.
Thời gian trôi quá nhanh chóng, như tên bay. Sự học của chúng ta thật là nhanh chóng, rồi đây chúng ta sẽ thi tốt nghiệp, nhưng chúng ta sẽ còn gặp lại những người bạn cùng lớp chăng? Có lẻ sau kỳ thi tốt nghiệp, mỗi người một ngã. Ở tận phương trời nào đó, xin bạn cũng nghĩ đến tình bạn mãi mãi
Chúc bạn gặp được nhiều thành công trên đường đời

TÂN (AN LỘC ANH DŨNG)

 

 
 

 

Không biết phải đặt tựa là gì? Gửi bạn vậy!

Hát theo điệu bài 鵬程萬里

Trước con đường đời thật là xa xăm
Hãy luôn luôn cười tươi như hoa thắm
Ca vang lên hát cho say tình nắng ấm
Bỏ quên đi những gì tối tăm

Chúng ta là những học sinh Minh Viễn
Hãy mang tâm hồn thật là trong trắng
Yêu thương nhau nắm tay ta cùng chiến thắng
Những gian nguy đầy lối giăng giăng

Ngày tháng qua dần
Chúng ta luôn mài nhân cách tròn dần
Ngày tháng qua dần
Chúng ta thâu thập đầy bụng học vấn

Chúng ta tham gia vào trong bể sống
Biết bao nhiêu người quanh bên ta rống
Nên hy sinh chút cho tình nhân ái
Để phục vụ toàn khắp nhân lọai

Chúng ta nên hướng trên con đường lý tưởng
Cứ tiến tới chẳng nề đến đổ máu xương
Chúng ta nên lăn xả vào cuộc sống
Trước vạn người mình đứng tiên phong

Gửi Lân:

Mau nhỉ? Mới ngày nào gặp gỡ, thế mà hôm nay lại sắp phải xa nhau rồi đó, bảo ai chẳng buồn Lân nhỉ? Trước cái móc thời gian luôn làm phai mờ ký ức con người, hy vọng rằng tình bạn của chúng mình sẽ tồn tại mãi mãi và mãi mãi.

VƯƠNG VĨ NHƠN

16.2.1974